Hiển thị các bài đăng có nhãn Bất hạnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bất hạnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Mình chia tay rồi mà em

_Alo

_Gì hả anh?

_Chia tay đi

_......

_Im lặng là đồng ý nhé! Từ mai chẳng còn là n.y của nhau đâu

Cô bất ngờ….lắp bắp…k thành lời:

_Lý do? Em làm gì sai à?

_Không..

-Thế vì lý do gì, chúng ta quen nhau 3 năm cơ mà, chia tay như thế là sao hả anh

_Thích

_Anh nói như thế mà dc à?

_ Em có làm gì sai thì anh phải nói chứ?

_ Chẳng gì cả …chán rồi…hết yêu…. Chia tay thôi, tuổi trẻ mà.

1 cảm giác chạy xẹt qua người cô ….Hẫng! …ngỡ ngàng ! lòng tự trọng như bị
dao cứa vào!

_ừ…vậy chia tay, đừng bao giờ gặp nhau nữa nhé

_ không chắc!

_anh nói vậy là sao?

_cúp nhé, tạm biệt.

_???

Chia tay…thế là chia tay…1 cuộc tình 3 năm bay vút theo
sóng điện thoại …lãng thật! Rốt cuộc có thế thôi à….nhảm nhí thật…tình cảm nó nhạt thế thôi hả anh? Đồ tồi! Chẳng việc gì tôi phải buồn vì anh cả…. Cô nói thế….và nằm xuống giường…..có thứ nước mặn đắng thấm vào gối!

3 tuần kể từ cái ngày chia tay ấy !

Ngày thứ nhất

Có điện thoại….của anh ta….

Cô bắt máy…như 1 phản xạ tự nhiên của 1-cô-gái-có-người- yêu.

_Anh gọi tôi có việc gì ko?

_chẳng gì cả , thích thì gọi

_dẹp ngay cái giọng điêu khinh khỉnh ấy đi

_quen rồi, không bỏ được

_chia tay rồi, để tôi gạt phăng thằng khốn nạn như anh rakhỏi cuộc đời đi!

_chia tay rồi, anh chẳng còn là gì của em nữa đâu, đừng bận tâm đến anh như thế ,anh chỉ gọi,và em cứ việc mắng nếu e muốn, nhưng đừng cúp máy…

_anh điên vừa thôi ! hãy biến đi với những đứa con gái khác , đừng gọi điện phiền tôi!

_à em…

_sao?

_mình chia tay rồi đấy!

RỤP!

Tít……tít…..tít

Cô bực tức cúp máy……

Thật khốn nạn, anh làm như thế là có ý gì. Gọi cho tôi làm gì. Tôi chẳng muốn nghe giọng của anh nữa! Nhưng sao có gì đó vương vấn và nghẹn lại ở tim….."mình chia tay rồi đấy" ….văng vẳng bên tai…


Ngày thứ 2

Lại có điện thoại của anh….

Không bắt máy….tắt máy…..vẫn gọi!

_Alo, anh đừng phiền như thế dc không?

_ăn cơm chưa , đừng có mà uống sữa liền đấy nhé, đau bụng đấy!

…..cô hơi bất ngờ…

_anh quan tâm làm gì?

_vì anh biết bụng em không tốt, ăn uống như thế sẽ đau bụng.

_tôi lớn rồi, ăn uống ra sao là quyền của tôi,chẳng liên can gì anh cả!

_ừm nhớ ngủ sớm nhé,mai e thi đúng ko, ráng mà thi tốt đó

_tại sao…anh lại như thế….anh muốn gì ở tôi hả?

_mình chia tay rồi đấy!

….lại câu nói ấy….anh ấy lại nói thế……thì chia tay rồi…..tại sao cứ phải gọi điện chỉ để nói câu đó….cho tôi bình yên không được à….sao anh cứ động chạm đến tuyến nước mắt của tôi thế hả???


Ngày thứ 3

_alo !

_tôi van xin anh đấy

_cho con Milu nó ăn chưa em, đồ ăn cho nó bữa anh mua còn ko?

_tôi tặng nó cho người khác rồi….

_sao lại như thế, anh tặng em mà….

_chẳng việc gì tôi phải giữ cả!

_ừ thì mình chia tay rồi đấy

Lại thêm 1 cuộc điện thoại kết thúc bằng câu nói đó….

Cô ngồi xuống…xoa xoa đầu con Milu ….

"anh ấy làm như thế là sao hả Milu ? anh ấy biết 3 tuần qa tôi đã cố gạt anh ấy ra khỏi suy nghĩ ko? Sao lại làm thế với tao?

…..cô chẳng cho con chó ấy cho ai cả……làm sao mà cho được……



Ngày thứ 4

….cô bắt máy như 1 thói quen

_alo,…tôi không uống sữa sau khi ăn cơm…….tôi cho con Milu ăn rồi!

_sao hôm qua lại nói là tặng Milu cho người khác rồi, em vẫn ngốc trong cái khoảng nói dối như ngày nào

_tôi….

_trời hôm nay lạnh quá, lấy cái áo màu nâu anh mua mà mặc vào, làm bằng lông thú nên ấm lắm đấy..

_ừ

_nhà còn sữa bột không. Trước khi đi ngủ thì nhớ uống nhé, uống sữa nóng buổi tối cho dễ ngủ ..đừng có viện cớ ko ngủ được mà onl tới tận sáng đó!

_ừ

_hôm nay ngoan thế, ko mắng anh à

_ừ….

_uhm thôi a cúp đây…….À… mà mình chia tay rồi em nhỉ!.....


Hôm nay em không mắng anh….em không phản ứng…… vì cổ họng e nghẹn ứ chẳng nói dc anh à……


Ngày thứ 5 …..

Cô chờ điện thoại của anh

10h tối

…….vì sao khi anh đi e đã ko ôm lấy anh hỡi người…

……….vì sao đôi chân e cứ đứng nhìn a xa mãi xa……

Tiếng nhạc chuông vang lên, cô chộp lấy cái điện thoại màu trắng …

_xin lỗi hôm nay a ngủ mãi tới h` mới dậy

_ngủ kiểu gì tới 10h tối vậy…

_hôm nay hỏi lại anh nữa à…..

_......

_cái quả cầu tuyết anh mua cho còn pin không? Hết pin thì bảo thằng Bi nó mua bỏ vào nhé, quả cầu tuyết mà ko có đèn có nhạc thì chán lắm.

_em mua rồi….

_em ngoan đến mức anh bất ngờ đó

_mình chia tay rồi hả anh?

_ừ..mình chia tay rồi đó…, anh cúp nhé!

….khoan..

Tít…tít….tít

Cô vứt điện thoại xuống giường và bật khóc nức nở.Nước mắt dồn nén bao lâu nay đã vỡ òa trên gương mặt hốc hác….

Anh ác lắm….anh đã bước ra khỏi tim em….em đã đóng chặt tim và chẳng muốn cho anh vào nữa….em không muốn nghe giọng nói đó của anh…em không muốn nhìn thấy số anh…..nhưng em không ngăn mình bấm "trả lời", em ko ngăn mình nhớ đến anh được…..tim e cũng ko nghe lời e…..chẳng lẽ anh lại bước vào tim em 1 lần nữa??


Ngày thứ 6

_alo….em tắt nick yahoo đi, treo nick hoài như thế nóng máy đấy, máy thì lại hay hư, chẳng ai qua sửa cho em đâu..

_quen rồi

_quen cái gì .

_à Donut tới chưa

_Donut gì?

_anh gửi 1 hộp đến cho em đó, toàn vị socola đó, thích không….à trà sữa thì chắc chưa tới đâu,quán đang đông ,nó bảo sẽ đợi lâu…

_anh đang nói gì thế? Anh đang làm gì thế?

_gửi donut và trà sữa cho em, trời mưa gió như vầy anh biết e làm biếng đi mua.

_nhưng…

_nhưng cái gì, chẳng phải thích 2 món đó nhất sao??

_anh làm ơn đi, anh muốn như thế nào thì dứt khoát đi…..chia tay rồi sao a cứ quan tâm e như thế…em không chắc là em quên dc anh đâu!

_mình chia tay rồi đấy em à

………………….cúp máy……


Bính boong…bính..boong

_xin lỗi ! donut của cô đây ạ….


………….mưa phùn rơi nhẹ bên cữa sổ….nhẹ nhàng………chiếc donut hình mặt cười với vài miếng socola….thật bắt mắt ………….ly trà sữa………..ngọt ngào

Nhưng…………..1 cô gái……..lòng nặng trĩu….…………..gương mặt vô hồn…..…………….giọt nước mắt…..mặn chát….

Những ngày tiếp theo……cô quyết định không bắt máy nữa…..cô sẽ tự bước ra khỏi cuộc sống của anh……..cô quyết định cho tim mình vào ngăn đá…..cho nó lạnh ngắt lại…….chẳng còn bận tâm đến anh nữa…………..


Ngày thứ 10
.
.
Duy is calling
.
.
Không bắt máy
.
.
Duy is calling
.
.
Không bắt máy…..
.
.
Có tin nhắn….
.
.
….Duy mất rồi …..em đến bệnh viện đi…


Cô bàng hoàng buông chiếc điện thoại xuống….lao ra khỏi phòng………..

Hai tai cô ù đi……….đôi mắt như bị ai lấy tay bịt kín…….tim như bị bóp nghẹt………bóp nghẹt………đôi chân cứ guồng chạy tới…… không dừng lại được……..

Anh mở mắt ra đi đồ tồi…….hôm nay em đã uống sữa sau khi ăn cơm đó….em quên cho con Milu ăn rồi…..anh mắng em đi….anh làm gì anh nằm yên vậy…..

Dậy đi Duy……..dậy đi ….dậy gọi điện cho em đi…...em sẽ bắt máy….em bắt máy mà…….!!!! Em thèm ăn donut, em muốn uống trà sữa…..mưa rồi em lười đi lắm….anh mua cho em đi……..à quả cầu tuyết hết pin rồi đấy….anh dậy anh mua cho em pin đi………anh nghe em nói gì không hả………..hả anh ….!
.
.
.
.
.
_Alo anh Duy hả, hôm nay trời lạnh anh nhỉ??

_.....im lặng

_ …anh bệnh nặng như vậy sao anh không nói em??

_....vẫn im lặng

_.....anh ra đi như vậy mà anh coi được à…anh tệ lắm !

_.........

_anh vẫn là người yêu của em đấy…..chia tay như thế em chẳng chịu đâu .

_..........im lặng

_..

_......

_ à anh……em sẽ yêu mình anh thôi nhé…..anh cũng vậy nhé, anh đã bước vào tim em rồi thì em sẽ đóng chặt tim
và giữ anh trong đấy mãi mãi…….em chẳng yêu ai khác ngoài anh đâu………..anh cũng vậy anh nhé……….
.
.
.
Mưa vẫn rơi……….có 1 cô gái cầm 2 chiếc điện thoại….1 trắng 1 đen……….của cô và của anh………….

Nguồn Linkhay

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

Có cánh chuồn nào trên vai em không?





 Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?" Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng"

Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.
Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.
Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.
Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?" Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng"
Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.
Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra.
Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.
Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.
Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.
Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.
Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.
Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.
Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.
Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói : "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.
Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?" Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"
Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!"
Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."
Yêu một người không nhất định là phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào trên vai bạn không?

Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011

Hãy quý những gì mình đang có!

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện:
Có một anh chàng tên là Tiếc, mới 15 tuổi, anh ta yêu một cô nàng cùng tuổi. Bố mẹ của anh chàng này biết, họ tìm cách ngăn cản mối tình đó. Họ cấm anh ta ra khỏi nhà, họ chửi mắng, thậm chí là đánh đòn anh ta. Chàng Tiếc căm ghét bố mẹ mình, anh coi họ như kẻ thù và tìm mọi cách đối phó với họ. Anh ta thấy tình yêu bị cấm đoán thật là một cơn ác mộng, anh ta ước được dắt tay cô nàng đến một nơi nào đấy ko có bố mẹ mình, để cả 2 tận hưởng hương vị của tình yêu.

1/
Cho đến một ngày, cô nàng kia bỏ anh ta ra đi, anh chàng khổ đau vật vã. Lúc này anh ta bỗng thấy rằng, tình yêu, dù trong điều kiện bị cấm đoán, vẫn còn hạnh phúc vì mình còn được yêu, còn được sở hữu người mình yêu.
Lại đến một ngày kia, cha mẹ anh ta qua đời trong một vụ tai nạn. Trời đất như sụp đổ, anh ta ngơ ngác choáng váng. Lúc này, anh nhận ra rằng, lúc còn bố mẹ thật hạnh phúc bao nhiêu. Anh ta ước được bố mẹ chửi mắng, đánh đòn, cấm đoán tình yêu… Lúc này với anh ta, tất cả những cái đó đều là hạnh phúc.
Hàng xóm và họ hàng thương tình, cùng nhau đóng góp tiền của giúp đỡ chàng Tiếc. Nhờ có sự giúp đỡ đó, chàng Tiếc theo học được đến hết cấp 3. Nhưng trong suốt quãng thời gian ấy, ko lúc nào là chàng ta không nghĩ về quá khứ. Đối với chàng, quá khứ đó thật hạnh phúc và ngọt ngào. Chàng ta coi cuộc sống của mình hiện giờ là địa ngục.
2/
Hết cấp 3 Tiếc phải nghỉ học. Để có tiền sinh sống, Tiếc xin làm công nhân cho một công trường xây dựng.
Công việc nặng nhọc vất vả, ăn mặc bẩn thỉu, bát cơm phủ đầy cát và ngủ trong những chiếc lán tồi tàn dột nát, khiến Tiếc nghĩ rằng mình thực sự đã bước vào đường cùng của sự khốn khổ. Chàng ta thấy nhớ da diết quãng thời gian mình còn học cấp 3, nó trở nên ấm áp và yên bình biết bao nhiêu. Tiếc sống cuộc đời khốn nạn của một người thợ suốt 3 năm liền.
3/
Một ngày kia, trong lúc kéo dây tời cho thang máy, Tiếc bị buồng thang rơi ngay sát người. Chàng ko chết nhưng một cánh tay và một bên chân đã đứt lìa, bị buồng thang đè cho bẹp dí. Tiếc đã trở thành người tàn phế.
Nhận một khoản tiền bảo hiểm, Tiếc về quê sinh sống. Chàng chuyển qua nghề bán cá ở chợ gần nhà. Cái nghề mà chàng luôn cho là “tanh tưởi, bẩn thỉu và chỉ dành cho đàn bà”. Dưới sức ép của họ hàng trước việc thờ cúng về sau, Tiếc cưới một con vợ thuộc loại ma chê quỷ khóc, lại còn gù lưng, bướu cổ, bán tôm ở quầy bên cạnh. Trong vòng 3 năm, họ đẻ liền 3 đứa con.
Tàn tật và đông con, gánh nặng kinh tế khiến gia đình họ trở nên nghèo khó. Trong 3 năm này, ko đêm nào Tiếc ko mơ thấy mình trở về là một chàng công nhân khỏe mạnh tự do ở công trường xây dựng, Tiếc tưởng tượng mình đang đu trên những sợi dây cheo leo để sơn cho những tòa nhà cao tầng, hay đang bắt những viên gạch do đồng nghiệp ném từ dưới lên, những đêm chơi tá lả với các bạn cùng “lán”, hay những cái liếc mắt của các cô bạn “đồng nghiệp” tuy ko xinh nhưng khỏe mạnh và yêu đời. Ôi, cuộc sống lúc ấy mới bay bổng, lãng mạn và sung sướng làm sao. Tiếc thấy tởm lợm cái con vợ xấu tàn xấu tật và lúc nào cũng có mùi tôm ươn của mình. Lắm lúc chàng chỉ muốn tát cho nó một cái cho chết cụ nhà nó đi. Chàng luôn nghĩ rằng nếu có ai khổ hơn mình nữa thì thật vô lý.
4/
Con vợ kinh tởm của Tiếc rồi cũng tèo vì bệnh tật.
Ba năm tiếp theo, một mình Tiếc cáng đáng, lăn lộn nuôi 3 đứa con thơ lúc nào cũng gầy rạc vì thiếu ăn. Cả gia đình làm bạn với cái đói triền miên ko dứt.
Giờ đây, mỗi khi nhìn lên bàn thờ, thấy di ảnh của con vợ giặt dẹo, Tiếc ko thể nào kìm được nước mắt. “Ừ, con đấy nó tởm lợm và xấu xí thật đấy, nhưng nó chả bao giờ cãi mình lấy một câu, nó luôn nhường nhịn và nhẫn nhục mỗi khi mình nổi cơn điên, đá thúng búng nia, giận cá chém thớt…, nó cực kỳ chịu khó, thức khuya dậy sớm, tảo tần vất vả kiếm tiền lo cho cái gia đình do mình làm chủ. Đến lúc mắc bệnh nó cũng đéo dám nói với ai, cũng ko đi khám sợ tốn tiền, mà âm thầm chịu đựng…” – Tiếc nghĩ. Chàng thấy thương con vợ bẩn của mình quá. Tiếc hối hận vì lúc nó còn sống chàng đã đối xử với nó quá khốn nạn. Chàng ước được quay về quãng thời gian 3 năm trước để mình có thể sửa chữa sai lầm, để mình có thể nói với con vợ bẩn một lời xin lỗi và nói với nó rằng: “Anh yêu em!”. Ko ngày nào mấy đứa con rách của Tiếc ko thấy bố ngồi trước bàn thờ mẹ chúng nó mà lẩm bẩm một mình. Có đứa còn nghe bố nó nói rằng, quãng thời gian mà mẹ nó còn sống là quãng đời hạnh phúc nhất của bố nó.
5/
Khi các con Tiếc đã đến tuổi đi học, một lần nữa bất hạnh lại ập xuống đầu chàng. Gánh nặng cuộc đời đã xin của Tiếc đôi mắt. Chàng trở thành người mù, quanh năm làm bạn với bóng đêm. Lũ trẻ ko đc đến trường, chúng lang thang đứa thì đánh giầy đứa thì ăn xin, đứa bán báo kiếm tiền nuôi thân và nuôi người cha bệnh tật. Tiếc nguyền rủa cái cuộc đời chó nướng của mình. Tiếc nhận thấy rằng, dù trước kia có tàn tật, nhưng chàng còn đôi mắt, còn ánh sáng, chàng còn có thể nỗ lực, còn có thể cố gắng, còn biết mình sẽ phải làm gì và biết mình đang làm gì. Giờ thì hết rồi, trước mặt Tiếc chỉ là một màn đêm tuyệt vọng. Ôi, hạnh phúc thay cho những lúc còn đôi mắt. Cay đắng, Tiếc ngẩng mặt lên chửi: “Đ.m thằng trời, mày có thù đéo gì với bố mày mà mày ác thế hả con!!!”.
Người ta đưa Tiếc vào cái chỗ vót tăm dành cho người mù. Tại đây, Tiếc quen được một người đàn bà bằng tuổi mình, bị mù từ năm 16 tuổi. Nàng kể cho Tiếc biết, ngày xưa nàng vốn là một cô gái xinh đẹp, cũng chỉ vì yêu đương lăng nhăng mà bị người ta ghen tuông, tạt a xít vào mặt, cướp mất dung nhan và đôi mắt của nàng. Nàng sống cuộc sống của phế nhân từ thuở đó đến giờ… Tiếc hỏi tên, nàng bảo nàng tên Nuối.
Tiếc ngẩng mặt lên trời, cười thật to, cười như điên dại. Nàng hỏi vì sao cười. Tiếc trả lời: “Tôi cười vì hai lẽ. Thứ nhất tôi cười bản thân tôi ngu. Thứ 2 tôi cười vì sung sướng.”. Nàng hỏi: “Ngu sao thì tôi ko biết, chứ anh vừa què quặt vừa mù lòa, có gì sung sướng mà phải cười?”
Tiếp trả lời: “Cô ạ, nếu chia cuộc đời tôi ra làm 5 giai đoạn, thì trong cả 5 giai đoạn ấy không có giai đoạn nào là tôi không hạnh phúc cả. Có điều, tôi chỉ nhận ra hạnh phúc khi hạnh phúc ấy đã rời bỏ tôi. Khi tôi sống ở giai đoạn 2, tôi cho rằng mình đang bất hạnh và tôi nghĩ giai đoạn 1 mới là hạnh phúc. Khi đến giai đoạn 3 tôi  lại nghĩ tôi đang đau khổ còn giai đoạn 2 thật hạnh phúc. Tương tự với giai đoạn 4 và giờ là 5. Tôi luôn hạnh phúc nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy hạnh phúc, chỉ bởi vì tôi không chịu quý những gì tôi đang có. Tôi luôn nghĩ về quá khứ mà ko chịu nâng niu hiện tại, để đến khi hiện tại trở thành quá khứ thì tôi lại điên cuồng vì tiếc nuối.


Đến giờ, nhờ có cô mà tôi nhận ra một điều, đó là hạnh phúc hay bất hạnh ko phụ thuộc vào hoàn cảnh, số phận mà phụ thuộc vào cách ta định nghĩa nó. Nhờ có cô mà tôi nhận ra rằng mình đã có một cuộc đời thật hạnh phúc và may mắn. Hiện giờ, tôi cũng đang rất may mắn, ít nhất là so với cô. Tôi có một mái nhà với 3 đứa trẻ và lòng hiếu thảo của chúng. Ai biết được tương lai xảy ra điều gì, nhưng tôi cứ tận hưởng hạnh phúc của hôm nay đã. Quá khứ đã qua rồi, tương lại chưa tới, chỉ có hiện tại mà thôi!!!”
Trong tâm trạng hưng phấn, Tiếc nói nốt một câu với nàng trước khi bắt tay vào công việc: “Tôi có một điều muốn cho cô biết. Hẳn cô còn nhớ mối tình đầu của mình? Nhớ anh chàng Tiếc của ngày nào chứ? Vâng, thưa cô, tôi chính là Tiếc đây cô ạ, là anh chàng mà ngày xưa cô đã bỏ rơi để theo người khác. Ngày đó cô làm tôi đau khổ quá, nhưng giờ đây, cũng chính cô giúp tôi thấy lại được ý nghĩa của cuộc đời, thấy rằng tôi là người hạnh phúc nhất!!!”
Hãy quý những gì mình đang có!!!

Thứ Năm, 29 tháng 7, 2010

Sau này có tiền, anh sẽ mua cho em...


- Mua cho e con gấu kia đi a. Con kia kìa…

Vừa nói con bé vừa dướn ng lên chỉ vào con gấu to nhất đc đăt trong cùg. Con gấu rất to, phảj gần bằng một ng. Trông cũg khá đep…
- A làm gì có tiền. To lắm, chắc là đắt. Sinh viên nghèo a kiếm đâu ra…
Chàng trai nói với cô bé vẻ chán chán và xấu hổ nữa.
- Mua cho e đi a, a chẳng bao giờ tặng e cái gì to tát vậy. E thích con gấu ấy. . .
- Nhưg anh nói thật mà. A xjn lỗj. Sau này có tjền rồj a tặng e đc ko ??
- Nhưng e muốn bây gjờ mà.
- …
Ừ, rồi a mua đc ko ??
. . . . . . . . . . . . . . . . . . .
- A ơj,chjều nay đj chơj đc ko
- A bận rồj. Khj khác đc ko ?
- ừ
. . . . .
- A ơi, hôm nay đi cắm trại, a đi ko?
- a ko đi đâu.a có việc…
. . . . . . . . . . . . . . . .
- Sao cả tháng nay a ko đi chơi với e. A tránh e à?
Con bé tức tối hỏi…
- ko! Anh bận thật.,
- A bận gì? Bận gì mà lắm thế? Bận tới nỗi ko dành đc 30p cho e à?
- A xin lỗi…
- Rồi a trễ hẹn, thất hứa ,a hứa mấy lần nhưng a chẳg tới là sao. Em cứ phải chờ đợi a là sao ?
Em ko chịu được đâu…
A đã ko cho e đc bất cứ thứ gì lại còn tránh mặt e… A quá đáng lắm
Và con bé bỏ đi ,vội vàng. Bỏ lại chàng trai đứng như trời trồng giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa gần hè…
Tối đó con bé nt : ” e muon chia tay”
” sao the, a xin loi e roi ma. e gian a a”
“e cam thay het tinh cam roi. ko y a nua. voi lai e can nhieu hon nhung gi a co the cho e. quyet dinh vay di. chja tay”
“uk”
. . .
Và chja tay, con bé bắt đầu quen roj` yêu mot ng khac qua su gioi thieu cua ban no. thi thoang no co gap lai ng y cũ. Nhưng những gì nó làm là quay đi và bước tiếp…
Có lần nó nhìn ng y cũ của mình đang nhễ nhại mồ hôi trong quán cafe vào giờ đông khách nhất. Nó tự nhủ : đi làm kiếm tiền à. Chắc là nợ tiền nhà…
2 tháng. Nó đã có người y mới đc 2 tháng, cũng đồng nghĩa với việc chia tay ny cũ 1 khoảng thời gian gần như vậy
Máy đt có tn
“Em ra ngoaj dc ko?”
” Dag mua. A tjm gap lam gj”
” em ra cog thoj. A co thu muon dua cho e”
Nó với cái ô, rồi lật đật ra cổng…
- A tặng e .Như a đã hứa. Món quà cuối cùng
Nó lặg ng. Là con gấu ấy. Con gấu nó đã đòi mua. Ny nó ướt sũng trong mưa, nhưng con gấu thì đc bọc kín lại trong giấy bóng..
- A đã hứa tặng e, khi nào a đủ tiền, gjờ a mới có đủ… Tặng muộn 1 tí. E sống hp nhá
Nó cầm con gấu to. Nặng trịck ko biết vì nc mưa hay vì cái gì nữa. Nó đứng lặng đi nhìn ng yêu cũ của no đi khuất sau những giọt nước mưa buốt tê tái. Thì ra ng yêu nó ko đi chơi với nó vì a đi làm thêm. Và a đi làm thêm là vì nó, vì sự ích kỷ, ngu xuẩn của nó.
Ny nó đã buông tay nó thế đấy, ko níu giữ điều gì, chỉ duy nhất 1 lời hứa với nó.
Anh sẽ mua tặng e khi a có đủ tiền…
Nó khóc… Giữa con mưa cuối cùng mà nhữg giọt nc mưa kia nó biết rằng ko bao giờ nó tìm lại đc nữa…

Chủ Nhật, 4 tháng 7, 2010

Chuyện tình gió, lá và cây


Chuyện kể về một mối tình thầm lặng 
Lá nguyện cầu được sánh bước bên cây 
Cây dẫu biết vẫn tỏ ra vô cảm 
Mặc Lá buồn với mối tình đơn phương.


Qua đời Cây bao chuyện tình rực lửa 
Lá dẫu buồn nhưng vẫn rất yêu Cây 
Còn Cây ơi sao vô tâm dến thế? 
Để Lá sầu , Lá cay đắng xót xa !


Có một ngày Cây bất chợt nhận ra 
Trong đời mình cần bóng hình của Lá 
Nhưng trong hai chẳng một ai nói cả 
Cây ngại ngùng đành né tránh con tim

Bao năm qua Cây vẫn cứ lặng im 
Tìm lời giải cho tình yêu Cây – Lá 
Bỗng xuất hiện Gió trong đời của Lá 
Người sẵn sàng dám bày tỏ tình yêu.

Lá yếu mềm còn Cây thì nhu nhược 
Lá đành lòng theo Gió để quên Cây 
Lá lìa Cây là vì Cây không giữ 
Hay là vì Gió thổi Lá bay đi

Anh giống như 1 cơn Gió thoảng 
Đến bên em vào khoảng lúc sang đông 
Em như chiếc Lá nhỏ giữa cánh đồng 
Bám vào Cây từ trước khi Gió đến


Đã từ lâu Gió kia thầm yêu mến 
Chiếc Lá xanh xanh nhỏ trên Cây
Mang hạnh phúc ào ạt đến chân mây 
Mong Lá kia cuốn bay theo cùng Gió


Nếu như Cây, tình yêu không có 
Thì xin Lá hãy theo Gió bay đi
Chiếc Lá kia chẳng phải lo lắng gì 
Vì trong Gió là tình yêu dào dạt


Nếu như Lá vì Cây mà bám chặt 
Thì Gió đành nhẹ lướt ra đi 
Gió ra đi sẽ chẳng ân hận gì 
Vì trên Cây, Lá sẽ luôn hạnh phúc

Gió ra đi sẽ luôn cầu chúc 
Lá và Cây hạnh phúc bền lâu 
Như câu chuyện từ thủa lúc ban đầu 
Như chưa hề có cơn Gió thoảng


Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010

Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?


aohaiday.com - Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không? 
Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.
Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.
Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.
Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.
Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.
Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có.
Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.
Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?
Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi…
“Khi đại nạn đến,
anh có thể
nắm chặt tay em không?”

Theo I4VN

Tối nay anh có “code” không?


 Mấy tên bạn trai trong bài viết này giống mình ghê! Càng đọc càng thấy đồng cảm với các bác... ^.^

Anh đang “code”…
“Mười lần gọi điện thoại cho anh ấy thì chín lần nghe được câu trả lời quen thuộc: ‘Anh đang code. Tí nói chuyện sau nhé!’. Đấy, chị xem, chỉ suốt ngày ’sin’ với ‘cốt’ thôi, quên cả người yêu, quên cả trời đất!”, Xuân Mai (23 tuổi, Đại La, Hà Nội) tâm sự về anh chàng người yêu “ghiền” máy tính của mình.
“Code” thực ra là từ ngữ chuyên ngành mà dân IT hay nói về công việc viết lập trình. Nhưng rất lạ, không hiểu tính chất công việc của họ thế nào, song đã ngồi vào ghế, đối mặt với máy tính thì phải mòn… “bàn tọa”, mọc rễ ở chân mới đứng dậy được, bằng không, để việc dở dang, họ cứ ấm ức, dằn vặt như đại anh hùng ủ mưu lớn không thành vậy.
Cũng chính vì thế, từ ngày yêu Luân, cái từ “code” dường như là một nỗi ám ảnh lớn với Mai. Mỗi lần hẹn Luân đi chơi là Mai hỏi: “Tối nay anh có phải code không?”. Một khi câu trả lời là “có” thì cô nàng hãy “xác định đi!”, 99% chàng sẽ trễ giờ hẹn từ nửa tiếng tới… dương vô cùng, có nghĩa bị leo cây là khả năng hoàn toàn có thể xảy ra.
Nhiều lần, dày công cả giờ đồng hồ trang điểm, ăn mặc xinh như “công chúa” thế mà chỉ một cú phone của Luân: “Em ơi, thông cảm cho anh nhé. Anh đang ngồi máy tính dở việc…” khiến Mai khóc dở mếu dở, đành gọi cô bạn thân đi bù khú cho đỡ phí công lộng lẫy.
Còn những hôm tử tế không “bỏ bom” thì Luân thường xuất hiện khi Mai đã sắp ngủ gật, với trang phục lôi thôi, nhàu nhĩ, đầu tóc như cả tuần chẳng gội, chẳng buồn chải, trông rõ mất cảm tình. Nhìn cái bộ dạng “xấu lạ” đó của người yêu, Mai chán chẳng muốn đi đâu. Cô biết tỏng, chắc chàng lại vừa mải ngồi vò đầu bứt tai với cái máy tính ruột của mình nên tới muộn.
Mai cho hay, có đợt từ đầu tuần tới cuối tuần cô mới được gặp bạn trai một lần. Mà vừa gặp đã thấy… hãi, khuôn mặt chàng nổi mụn to mụn nhỏ, đôi mắt trũng sâu, cặp má hóp lại, cái giọng thì thều thảo bảo: “Cả tuần nay bận việc, thức đêm ngồi máy tính suốt!”.
“Có người yêu làm nghề IT thì đành chấp nhận. Nhưng mình cũng rất thông cảm cho anh ấy, chỉ vì đam mê công việc mà. Lắm khi bực mình cũng chỉ trách yêu anh ấy là: ‘Có giỏi cưới cái máy tính về làm vợ luôn để ôm với ấp!”, Mai chia sẻ.


Cái laptop - kẻ thứ ba đáng ghét!
Đưa Quyên về ăn cùng gia đình, thế mà tới bữa, Thành vội vàng lùa nhanh bát cơm rồi nhảy tót lên phòng ôm máy tính, bỏ mặc cô nàng một mình ngồi hầu chuyện phụ huynh.
Bực mình và khó chịu, một lúc sau, Quyên đem bộ dạng rất “hình sự” xuống kiểm điểm bạn trai: “Thiếu máy tính một giây thì anh chết à?”. Nhưng dường như Thành không để ý tới sắc mặt người yêu, mắt cậu vẫn dán vào cái màn hình, rồi trả lời theo kiểu cho phải phép: “Ờ thì anh ăn xong rồi đọc tí báo cho thư giãn mà…”. Không thể chịu nổi sự thờ ơ của bạn trai, Quyên đứng phắt dậy tuyên bố: “Em đi về! Anh ở đây mà ôm máy tính!”.
Lúc ấy, Thành mới rời mắt khỏi cái laptop, hốt hoảng chạy theo, xin lỗi và hứa: “Từ lần sau anh sẽ để ý em hơn”.
Ngày trước, lúc mới quen, Quyên thấy Thành là chàng trai rất thú vị, thông minh, hiểu biết, và đặc biệt là rất “xì tin”. Bằng chứng là Thành chẳng những thông thuộc về các vấn đề chính trị xã hội, mà hỏi tên diễn viên, ca sĩ, người mẫu nào cậu cũng đọc vanh vách tiểu sử, các scandal. Có trò chơi nào, trào lưu nào mới nhất, “hot’ nhất Thành cũng cập nhật. Các hotgirl, hotboy, Quyên còn chả biết là ai thì Thành đều “nhẵn mặt” . Cậu bật mí, đó là nhờ “ăn net, ngủ net”.
Các trò trên máy tính thì nhiều lắm! Ngoài đọc báo, chát chít với bạn bè ra thì Thành có thể xem phim, xem bóng đá, mua bán, chơi game, tham gia các mạng xã hội, v.v… Có thể nói chiếc laptop như người bạn “ăn đời, ở kiếp” với Thành. Hết giờ học, tối nào nếu không đi chơi với Quyên thì cậu cũng mất hàng tiếng để “ôm ấp, sờ mó” thậm chí có hôm còn thức thâu đêm cùng rồi ngủ gục trên nó.
Mà kể cả hẹn hò với bạn gái thì đã sao? Chỗ nào giờ chẳng có wifi với wireless. Nên cái laptop cứ như một “cô vợ cả”, luôn được “sủng ái” hơn, chễm trệ trên đùi Thành mọi lúc mọi nơi. Còn Quyên, đâm ra nhiều lúc như người thừa, ngồi trơ ra ngắm bạn trai ôm… laptop. Quyên có trách móc, Thành lại chống chế: “Lẽ ra em phải cảm thấy vui vì anh có thú vui lành mạnh, ‘thơm ngon bổ rẻ’ chứ! Còn hơn khối thằng cờ bạc rượu chè gái mú”.
Quyên tâm sự: “Rủ đi xem phim thì anh ấy bảo: ‘Em thích xem phim gì anh down về cho mà xem. Vừa thoải mái vừa tiết kiệm!’. Rủ đi uống cà phê thì anh ấy nằng nặc đòi vào nơi có wifi chứ không chịu ngồi quán vỉa hè. Rủ đến nhà bạn chơi thì chưa tới cửa nhà người ta anh ấy đã hỏi ‘ở đây có internet chứ?’. Lắm hôm bực quá, cấm mang laptop đi chơi thì cái mặt anh ấy cứ chảy dài, rồi ngồi ngáp vặt, trông có vẻ chân tay ngứa ngáy như con nghiện lên cơn vật. Chán chẳng buồn nói…”.
Thành thử, nhiều lúc Quyên cứ như cô nàng Hoạn Thư, vô cớ ghen bóng ghen gió với cái laptop vô tri vô giác.

Theo Báo mới

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

Cục gạch


Bực tức, khó chịu quá! Hắn muốn chửi thề một nghìn tiếng, mặc cho thiên hạ có kêu hắn là một thằng có học mất dạy. Mà mất dạy thì sao, mất dạy đâu bằng mấy thằng lúc nào cũng đạo mạo, tỏ ra ta đây có học, có đạo đức… Sợ quái gì!
Hắn không sợ nhưng thực sự bây giờ hắn mới thấy thấm, thấm cái cảm giác cô độc, trơ trọi của một cái cây yếu ớt mà bày đặt đứng thẳng một mình, không bầy đàn. Hắn cần đếch gì những thứ ấy chứ, cái duy nhất hắn cần là một môi trường làm việc, cạnh tranh công bằng, không phân biệt tán to hay nhỏ và quan trọng nhất là trong sạch.
Hắn cười sùng sục, tất cả đều là ảo tưởng, vẫn là cái suy nghĩ lạc hậu, cổ hủ của một thằng quê mùa. Và hôm nay, quả bom âm ỉ bấy lâu nay trong hắn đã bùng nổ khi kết thúc công trình, cái thằng mặt tròn vo, bóng nhẩy trong công ty (mà mọi người thường gọi là sếp của hắn) không giấu giếm chuyện “chặt được một khúc tươi roi rói, nồn nộn thịt” của một công trình được quảng bá chủ yếu là làm từ thiện! Hắn phản kháng và…
lãnh đủ vì chẳng ai cùng quan điểm với hắn, mà bây giờ người ta hay quyết mọi thứ theo ý kiến tập thể!
Mặc những đóa tường vi tươi roi rói lấp ló, e thẹn bên bờ rào nhà cô láng giềng, hắn chẳng thèm dừng lại, nhìn vào trong nhà xem cô ấy đã về hay chưa theo thói quen như mọi ngày. Hắn loay hoay tra chìa khoá vào ổ, lần mò mở cửa, bước vào. “Uỵch” một phát, hắn ngã lăn quay ngay trước cửa nhà. Vừa đau, vừa tức, hắn vùng dậy, tống một phát thật mạnh vào cục gạch mà ai đó đã bỏ ngay trước cửa nhà hắn. Lại “uỵch” một phát nữa! Thì ra, do hắn lấy hết sức bình sinh dồn vào chân phải để “phanh thây” kẻ thù là cục gạch nên mất đà, ngã rầm xuống đất. Và lần này hắn không còn tự ngồi dậy nổi nữa, hai mắt hắn nhắm nghiền, dù thế hắn vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận biết, đầu hắn bị va vào thềm nhà, đau không chịu nổi.

Hắn mở mắt ra và biết ngay là đang ở trong bệnh viện. Hắn thở dài, thế là tự “hành xác” rồi còn gì. Ai lại vì một cục gạch mà ra nông nỗi này, chỉ có thằng khùng như hắn mà thôi. Hắn lại nhắm nghiền mắt thở dài, ước gì hắn đừng tức giận vì một chuyện chẳng liên quan gì đến hắn như thế. Thằng nhóc đánh giày, “chiến hữu” trung thành của hắn, kẻ hay tía tía con con với hắn, chẳng phải đã từng bảo hắn đừng nên xía mũi vào chuyện của người khác, nếu không sẽ lãnh “đạn lạc” oan uổng là gì? Ôi trời, một thằng đàn ông ngoài ba mươi, có hai bằng đại học như hắn lại chẳng chịu hiểu những điều bình thường nhất trong cuộc sống.
Mắt hắn chợt mở to vì mũi ngửi được mùi hương hoa tường vi thoang thoảng đâu đấy. Cô hàng xóm xuất hiện với lẵng hoa tường vi màu hồng phấn xinh xắn và một túi trái cây. Cô ấy cười thật tươi với hắn:
- Anh tỉnh rồi à, làm em hết cả hồn! Hôm qua, lúc đi làm về thấy anh nằm bất tỉnh trước cửa, máu me tùm lum, sợ ơi là sợ…
Nghe cô hàng xóm “thốt lời vàng ngọc” mà hắn không thể nào “ngắt” được nụ cười cứ bám mãi trên môi, mà tự hắn cũng cảm thấy hết sức vô duyên.
Vị bác sĩ trực ngắt ngang câu chuyện giữa hắn và cô hàng xóm. Ông vừa xem lại vết thương cho hắn vừa bắt chuyện:
- Nếu tôi không lầm thì cậu bị thương vì đá một cục gạch?
Hắn ngượng ngùng, gật đầu. Ông bác sĩ cười trông hết sức hiền hậu và bao dung:
- Mắc cỡ gì không biết, tối qua sau khi anh vào đây mấy tiếng thì cũng có một người đàn ông khác bị thương rất nặng và nghe đâu cũng chỉ vì một cục gạch.
Mắt hắn mở to như chưa từng nhắm bao giờ, miệng há hốc, chẳng lẽ đời này lại có chuyện ngộ thứ hai như chuyện của hắn ư? Hắn đâm ra tò mò, muốn biết về “người cùng cảnh ngộ” nên hỏi bác sĩ:
- Ông ấy bị sao vậy bác sĩ? Ông ấy nằm phòng nào để tôi…
- Nghe đâu ông ta chạy xe với tốc độ cao khi trong người đã có rượu nên không thể giữ vững tay lái khi đụng phải một cục gạch ai đó quăng ở lề đường. Ông ta không may mắn như cậu đâu, khi vào đây ông ta đã hôn mê bất tỉnh! Ông ta bị chấn thương khá nặng ở đầu, xương sọ bị nứt, chúng tôi đã chuyển ông ta lên tuyến trên để có điều kiện chữa trị kịp thời. Nhưng theo tôi thì tình trạng của ông ấy không khả quan lắm, có sống cũng không được bình thường như trước đây.
- Ông ấy bị tai nạn ở đường nào hả bác sĩ?
- Nghe đâu là đường… tôi cũng không nhớ rõ, khi nào tiện tôi sẽ xem lại hồ sơ dùm anh.
Ông bác sĩ đi rồi mà lòng hắn cứ phập phồng, hắn sợ chính cái cục gạch quái quỷ trước nhà hắn lại gây tai nạn, thế thì hắn là người có tội vì hắn đã đá nó một phát rồi bất tỉnh, để mặc nó nằm lăn lóc đâu đó ở lề đường. Ui, nhưng làm gì có chuyện trùng hợp lạ lùng vậy, thế gian này có biết bao nhiêu là cục gạch…
***
Cô láng giềng đang ngồi gọt trái cây. Hắn ngồi im, chỉ nhìn bàn tay búp măng, nõn nà với những ngón thon dài của cô láng giềng thôi là hắn cảm thấy đủ khoẻ rồi cần gì ăn chi mấy thứ trái cây vô hồn đó. Cô ấy nhìn hắn cười, chưa bao giờ hắn được cô ấy tặng cho nụ cười đáng yêu đến thế. Hắn cảm thấy rất vui, tâm trí hắn cứ lâng lâng như đang bay trên thiên đàng… Chợt dưng, thằng bạn “chiến hữu”, hay đúng hơn là thằng đánh giày xem nhà hắn như nhà nó, ầm ầm lao vào, lôi tuột hắn xuống trần gian đầy ô uế. Hắn nổi cộc, quát:
- Tía có chết đâu mà mầy làm gì dữ vậy?
Thằng nhóc mặt đang tươi roi rói bỗng yểu xìu:
- Tía làm gì dữ vậy, tại con lo cho tía chứ bộ. Người gì không tình không nghĩa, mai mốt tía có chết con không chôn đâu, cũng không rớt một giọt nước mắt nào hết…
Thằng nhóc làm mặt giận, định bỏ đi nhưng hình như nó chợt nhớ điều gì đó quan trọng lắm nên quên luôn nỗi giận mà quay lại, nhảy phóc lên giường bệnh, ngồi ôm gối hắn, thủ thỉ:
- Tía này.
- Gì mậy?
- Bộ tại tía đá cái cục gạch trước cửa mà bị té thật à?
- Chứ sao?
- Tía có giận con không?
- Mắc gì giận?
- Tại cái cục gạch đó chính tay con đem về. Chuyện là vầy, khi con với tụi bạn đến trường học tình thương mới được xây xong chơi, tiện thể nghiá trước cái lớp mà vài bữa nữa con ngồi học. Con thấy người ta còn dư khá nhiều gạch nên xin một cục, con tính nhờ tía viết cho con mấy chữ “Học học nữa, học mãi” kiểu thư pháp lên đó, như cái cục gạch với hai hàng chữ thư pháp xinh xinh trên bàn làm việc của tía đó. Ai ngờ…
Hắn tính cốc đầu thằng nhóc thì ông bác sĩ xuất hiện, cầm theo cả xấp hồ sơ, đọc cho hắn nghe:
- Ông ấy tên… sinh năm… ngụ tại… bị thương do điều khiển xe chạy tốc độ cao, cán phải một cục gạch bên lề đường ở phố.
Hắn ngồi lảm nhảm như thằng khùng, hắn nói những câu chỉ hắn hiểu. Đúng là nhà Phật có nói, gieo nhân nào thì gặt quả ấy nhưng hắn không thể tin là có sự trùng hợp lạ kỳ đến thế. Thì ra, tối hôm trước, cái tên mà mọi người gọi là sếp của hắn đi “rửa cái khúc” mà ông ta vừa “chặt” được từ ngôi trường tình thương kia và cán phải cục gạch mà hắn tung một phát bay ra lề đường. Và cục gạch đó lại được thằng nhóc đem về từ ngôi trường tình thương bị “chặt”… Hắn không duy tâm nhưng hắn biết, hắn bắt đầu tin vào những điều mà trước đây chính hắn cho là không thể có thật, cái vòng luân hồi, nhân-quả!

Theo Ngôi sao

Thứ Bảy, 19 tháng 6, 2010

Tình yêu muộn màng...!


Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn. . . tàn thuốc lá. . .bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống. . . rất nhiều, từng dòng đỏ tươi ướt đẫm trên chiếc váy trắng. . . căn phòng chợt im lìm và lạnh lẽo, chiếc rèm cửa bay lượn lờ qua mặt cô, một cô gái. . . vừa bị thằng người yêu. . . cưỡng hiếp.
Cách đây một tiếng, cũng trong căn phòng đó, một chàng trai và một cô gái…họ ngồi cạnh nhau, nắm lấy tay nhau, vuốt ve như những đứa trẻ. Người con trai ấy lưỡn lờ đôi bờ vai xinh của cô…vuốt những sợi tóc xỏa ngang trên má… kề môi lên vầng trán mịn màng và…
- Em cho anh nhá
- Không được. mình còn nhỏ mà anh
- Lớp 12 rồi còn nhỏ gì nữa.. anh … anh sẽ cưới em mà
- Ko em ko muốn, anh yêu em hay anh yêu tình dục?
- Anh yêu em, nhưng anh muốn..!
Bàn tay ôm chặt lấy cơ thể cô ..làm cô thấy ghê rợn , cậu ta hôn lên má, rồi lượn xuống môi .. và cổ .. và .. đè cô xuống nền giường ấy .. :
- Đừng anh, em phải về đón giao thừa với mẹ.. anh để cho em về ..
- 1 lần thôi , anh yêu em mà !
Chỉ là những cái gạt tay rất nhẹ. chỉ là những cái đẩy chân gượng ép .. nhưng rồi , chiếc dây áo có bàn tay người kéo tuột ra.. 1 dây, 2 dây .. và cả bờ vai trần trụa .. cô cố gắng vùng vẫy .. giẫy giụa mạnh hơn.. vì đến bây giờ, cô vẫn chỉ nghĩ, đó là một trò đùa quá lố :
- Anh, đừng đùa nữa.. em ko thích .. .
- Im nào , ko đau đâu .. em sợ à, anh sẽ ko bỏ em đâu
Chiếc drap giường kéo tung ra.. xộc xệch .. tay cô nắm chặt lấy gra giường , cố đẩy người ra.. nhưng ko thể , cậu ta mạnh quá . Bờ môi hôn ngấu nghiến lấy cô .. ko chịu nổi .. và cô cắn , cậu giật mình buông tay.. cô chạy ra phía cửa .. thật ko ngờ, cậu ta nắm lấy tay và kéo giật lại chiếc giường ấy.. lần này, sức cô đã đuối, ko còn đủ hơi giẫy giụa , chạy ra khỏi căn phòng ghê tởm đang có một con sói khát dục trong ấy .. cô khóc, nước mắt tràn lan dính bệt vào tóc tai đang rũ rượi … người cậu đè lên người cô .. và bàn tay lột trần chiếc váy trên cơ thể mỏng manh ko còn sức lực .. Ko còn nói lên lời .. chỉ còn ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu và cầu xin .. nhưng dường như, ánh mắt ấy ko đủ để thức tỉnh con cầm thú trong cậu kia ..

Buông xuôi, tay chân cô buông lỏng , bỏ mặc cho số phận định đoạt cái trinh tiết trong cô.. nó còn hay mất ..
Những tiếng kêu la giữa khoảng ko mông lung im lặng .. xé tan một tình yêu nồng cháy 2 năm nay .. và .. thế là hết .. thứ quí giá nhất của 1 đứa con gái .. đã ko còn .. chỉ còn là một thân xác tàn tạ .. một màng trinh đã rách .. một hộp thuốc tránh thai vứt bừa bài .. và .. một tình yêu đã đến lúc vỡ tan ..
Lết những bước chân mỏi mòn ra ngoài khung cửa sổ , nhìn xuống con đường tấp nấp từ căn hộ tầng 9 .. cắn chặt lấy ôi, cầm cự những tiếng nấc nhói lòng .. những giọt lệ tình ko may phải rơi trong hối thúc .. tp lên đèn , ánh sáng chói loá len lỏi trên những coi đường kẹt cứng .. họ đang bắt đầu đếm ngược ..chỉ còn 15 giây nữa là thời khắc chuyển dời sang năm mới , 15 giây nữa, cả đất nước hoà trọn một niềm vui .. và bắt đầu từ đây cho đến 15 giây nữa .. cô gái 17 tuổi .. đã thành một người đàn bà .. một người đàn bà. bất đắc dĩ ..
1 năm sau …sau quãng thời gian cô lẩn tránh cậu .. một điều kì lạ, nếu như sau khi mất cái đấy, những cô gái đều bấu víu quỵ luỵ van xin những thằng con trai.. thì cô lại ko.. cô .. đã lảng tránh .. chuyển trường .. ko còn gặp mặt đổi thay tất cả.. chỉ cần 1 điều .. hận thù và quên đi những giây phút ko đáng có đã qua .. thế nhưng .. mọi chuyện ko dễ dàng như người ta nghĩ.
Đúng vào cái đêm giao thừa ấy … tình cờ cô gặp đc một người con trai khác .. anh ta cảm cô ngay từ cái nhìn đầu tiên .. dường như , cái nét đàn bà trong cô nó tạo ra là để quyến rũ những thằng con trai thèm khát .. cô đã từng cám ơn cậu người yêu cũ vì điều đó .. và.. chỉ là một lời cám ơn hằn thù sâu tận .
Họ nói chuyện với nhau .. đi chơi với nhau đc vài lần thì cậu ấy ngỏ lời yêu cô .. , tổn thương vì một lần yêu mất mát , cô ko còn dám tin vào tình yêu thật sự .. trong một quán bar sang trọng, khi cậu đặt tay lên tay cô và ngỏ lời yêu đầu tiên hết sức lãng mạn, cô đã nhìn .. cũng vẫn là ánh mắt ấy .. và buông một lời đau đớn mà ko phải ai cũng dám nói ra :
- Anh cần mấy đêm ?
- Em nói gì thế ? Anh ko hiểu ..
- Tôi hỏi anh yêu tôi, anh cần mấy đêm để chấm dứt tình yêu ấy …
- Em đang nói gì thế .. anh ..
Thôi đc rồi, tôi sẽ làm người yêu anh.. với điều kiện .. anh hãy xem tôi .. như một con điếm ! Và chỉ là một món hàng chơi qua đường, nếu anh chịu đc .. thì ok, chúng ta bắtđầu !
Tình yêu bắt đầu, giữa một chàng trai công tử nhà giàu và . một con điếm .. cô luôn xem đó là một cuộc tình chỉ vỏn vẹn trao tay bằng những đêm dục vọng .. thế nhưng .. cậu vẫn luôn yêu thương cô hết mực, và chưa từng một lần, đòi hỏi điều jì ở cô .. dù là, cô chẳng còn tiếc, và tất nhiên, cô nghĩ cậu cũng chẳng biết về quá khứ nhục nhã ê chề mà cô đã mang trong lòng 1 năm qua .. Những dịp lễ .. những ngày quan trọng, cậu đều dành cho cô một món quà bất ngờ và câu nói mà cô đã thuộc lòng trong 8 lần nghe đc :
- Anh yêu em , con điếm của anh ạ !
Một lần cậu rủ cô đi gặp thằng bạn thân vừa đi du học ở nước ngoài về, dù cô đã khéo lời từ chối .. nhưng cậu vẩn nằng nặc đòi cô cùng đi, vì cậu đã lỡ nói với thằng bạn có một cô người yêu xinh đẹp và tuyệt vời .. chưa bao giờ thấy..Dù cô sắt đá.. dù lạnh nhạt .. nhưng tình yêu cậu dành trọn cho cô cũng đã làm cô lung lay đôi chút .. cô nhận lời ..cậu chở cô đến một khu chung cư cao cấp .. 1 năm mà cô vẩn không thể nào quên khu chung cư ấy.. từ chiếc thang máy cho đến những bước nhảy chạy trên cầu thang, 1 năm trước đây, cô đã mòn dép ở chung cư này và một năm trước đây .. đời con gái của cô đã mất ở chung cư này .. những bước chân dừng lại trước căn phòng số 103.. con số ấy đập mạh vào mắt cô làm cô choáng váng .. nó.. chính căn phòng đó .. cô ko thể tưởng tượng nổi trong căn phòng ấy bây giờ có ai .. những tiếng gõ cửa đều đặn .. và giọng một chàng trai thân quen đến kì lạ :
aohaiday.com - Tình yêu muộn màng
- Vào đi, cửa ko khoá ..
Bất thần trong con người mình, bước đi theo quán tính .. cô bước vào, tay trong tay cùng với cậu người yêu .. con người ấy quay lại .. con cầm thú ấy .. cô đứng sựng lại , ko tin vào mắt mình , ly Maxim trên tay con người ấy rơi xuống, nó vỡ tan tành đến ngạt thở, cô vùng tay chạy đi . Trời bỗng đổ cơn mưa tầm tã … cậu người yêu chạy theo cô .. gọi trong tiếng mưa gào thét .. nhưng cô ko thể đứng lại .. ánh đèn pha xe ô tô rọi thẳng vào mặt cô .. quay vội người lại, cô nhắm mắt .. và rồi
K….é…..t
R………ầ………..m
Cô ngã trên nền cỏ … chiếc xe vẫn còn đó .. và người yêu cô đã nằm đó, bên vũng máu chan chứa tuôn trên nền đường ướt át .. vùng chạy lại , nhấc đầu cậu lên .. nước mắt hoen mi, hoà vào nước mưa tuôn rơi ko ngớt .. gào lên trong đêm mưa gió .. ôm người cậu sát vào lòng .. tay nhuốm máu .. và cô biết , mình đã yêu lần nữa .. một tình yêu muộn màng ..

Chuyện của ... ly và nước


Ngày ấy, những ngày mới quen nhau, anh thường kể em nghe rất nhiều câu chuyện. Và có lẽ chính cách kể chuyện dí dỏm, đáng yêu của anh đã góp phần chinh phục trái tim em. Em say sưa theo những câu chuyện kể, đắm chìm vào ánh mắt trìu mến như biết nói của anh. Em yêu tất cả, ánh mắt, giọng nói và cả nụ cười đó. Anh biết không, em thích nhất là câu chuyện “Chuyện tình Ly và Nước”, mỗi lần anh kể em đều chăm chú lắng nghe và khi nghe xong, em lại có một cảm giác rất lạ.
Anh kể rằng: Ngày xưa, trong một căn nhà nọ, chiếc ly thuỷ tinh xinh đẹp sống cùng với người chủ của mình. Do là một chiếc ly quý nên người chủ chỉ để ngắm chứ không sử dụng Ly vào bất cứ việc gì. Một hôm, cảm thấy mình trống trải quá, Ly nói: “Tôi cần nước, cho tôi xin tí nước”. Thế là người chủ đem nước đến cho vào Ly. Nước rất nóng, Ly cảm giác như toàn thân mình sắp mền nhũn ra và tan chảy theo từng đợt nước rót vào. Khi Nước đã đầy, Ly cảm thấy mình đã đầy đủ lắm và Ly nghĩ: “Đây có lẽ là cảm giác của tình yêu”.
aohaiday.com - Chuyện của… Ly và Nước
Một lúc sau, Nước trở nên âm ấm, Ly dễ chịu vô cùng. Ly chợt nghĩ: “Đây có lẽ là mùi vị của cuộc sống”. Ly nóng lòng mong đợi cảm giác tiếp theo. Nước nguội đi, Ly có cảm giác sợ hãi một điều gì đó mà chính ly cũng không biết. Một cảm giác chợt thoáng qua đầu Ly, một dấu hiệu của sự mất mác.
Nước chợt trở nên lạnh ngắt, Ly vô cùng tuyệt vọng. Và Ly nghĩ: “Đây có lẽ là số phận”. Và trong một phút, Ly không muốn chứa Nước nữa, Nước đã trở nên lạnh lẽo làm Ly cảm thấy khó chịu quá. Ly dùng sức lay mạnh, Nước cuối cùng cũng phải đổ hết ra. Ly chưa kịp vui mừng thì đã ngã nhào từ trên cao xuống đất. Ly vỡ tan!
Trước lúc chết, Ly nhìn thấy trên mỗi mảnh vỡ của Ly đầu đọng vết nước. Lúc đó Ly mới biết, Ly yêu Nước. Ly thật sự rất yêu Nước. Nhưng Ly đã không còn cách nào để ôm nước nguyên vẹn vào trong lòng được nữa.
Ly bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi của Ly hoà vào Nước. Trong khoảnh khắc, Nước chợt nhận ra rằng mình đã yêu và cần Ly biết bao. Nhưng tất cả đã quá muộn…
Chủ về, ông ta nhặt nhanh những mảnh vỡ, một mảnh vỡ chợt cứa vào tay ông ta làm bật máu. Ly cười đau xót: “Ái tình suy cho cùng là cái gì, lẽ nào phải trải qua đau đớn và mất mác thì mới trân quý nhau?”
Anh chợt kết thúc câu chuyện bằng câu hỏi của Ly. Câu chuyện tuy cảm động nhưng buồn quá phải không anh? Em bất chợt hỏi: “Có khi nào anh và em rơi vào tình cảnh của Ly và Nước không?” Anh vỗ nhẹ vào trán em và nói rằng: “Anh và em sẽ không bao giờ như thế, đó chỉ là chuyện của Ly và Nước”. Em ngã đầu vào vai anh mong tìm một cảm giác chắc chắn nhưng trong lòng em đang dâng lên một nỗi lo lắng khó tả.
aohaiday.com - Chuyện của… Ly và Nước
Nhưng hôm nay thì chuyện của Ly và Nước đã trở thành hiện thực. Anh đã muốn mãi mãi rời xa em. Không vì một lí do nào cả, anh chỉ nói: “Anh đã tìm được một người khác đáng để anh yêu thương hơn. Anh nghĩ, anh thật sự cần cô ấy”. Anh lặng lẽ bước đi. Anh lạnh lùng, thờ ơ mang lại cho em nỗi đau khôn tả. Em đau, đau như chính chiếc Ly ngày nào trong câu chuyện mà anh kể: “Em không đáng để anh yêu thương sao?”
Em cảm thấy mình trống trải quá! Mặc dù ngày ngày vẫn được nhìn thấy anh nhưng sao khoảng cách giữa anh và em sao quá xa xôi. Em cũng từng nghĩ đây là số phận, nhưng nếu đã là số phận sao lại cho anh và em gặp nhau? Số phận là gì? Hay nó chỉ đơn giản là một từ do con người tạo ra để giải thích cho những điều không thể níu kéo?
Có lúc, trong đầu em thoáng một suy nghĩ dại dột, em cũng muốn như chiếc ly kia làm một điều gì đó. Một điều gì đó mãi mãi để em được bên anh. Nước ấm áp làm chi để rồi lạnh lẽo, anh đến với em làm gì để rồi xa rời em? Nước có thể bốc hơi, để một ngày nào đó rời xa Ly mãi mãi. Nhưng với Ly, cho dù thế nào vẫn ôm trọn nước vào lòng. Em đã mất anh, đồng nghĩa với mất tất cả. Như chiếc ly kia, chứa nước và chỉ dùng để chứa nước, cho dù nước đã khô cạn…
Có phải tình yêu phải trải qua những đau khổ, thử thách thì mới thấy đẹp, mới cảm nhận được đó là tình yêu? Và giờ đây, tôi luôn trân trọng tình yêu đó mặc dù tình yêu của tôi đã không còn bên tôi nữa!


Theo Trường Tồn Forum

Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2010

Lời nói muộn màng


Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong 1 đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong 1 ngày cuối tuần mát mẻ.... - Chán thật đấy_Linh nói. Ước em có 1 người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao….Việt đáp lại chán nản Cả hai im lặng một lúc lâu - Này! Em có 1 ý kiến, hãy chơi 1 trò chơi đi!_Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày…anh nghĩ sao?
- …..Đ..được thôi….dù sao thì mấy tháng tới anh cũng ko có kế hoạch gì cả_Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta…Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về 1 bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem 1 bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu…
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu Linh và Việt đi xem phim….buổi hẹn hò đầu tiên ko có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại….Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang ng iu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ. 
Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau…Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh…… Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung 1 cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên….mọi chuyện đến quá nhanh…lần đầu tiên họ ôm nhau Ngày thứ sáu, cả hai leo lên 1 ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn…Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao….Một ngôi sao băng bay qua…Linh ước…. Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên…..lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó.. Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua 1 ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có 1 bà thầy bói hay lắm…Linh rủ Việt vào xem thử…Bà ta nói với cả hai:"các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"….rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà Ngày thứ 84, cả hai đi biển….họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có 1 ngày đơn giản….Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao….Lúc đó đã là hơn 12h đêm 1h23
- Em khát quá_Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em 1 chai nước khoáng đi
1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về………Một ai đó chạy đến chỗ Linh:
- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có 1 người bị oto đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh ko nhầm thì đó là bạn của em Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến 1 chiếc xe cứu thương…Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng….Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt………Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ 11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được 1 lá thư trong túi áo của anh ấy. Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có 1 cái gì đó thanh thản….Linh bóc bức thư ra và đọc Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là 1 cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là ko được nghĩ đến gì khác ngoài 1 trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em 1 điều…anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh. anh yêu em!!!
11h58
Việt à…_Linh bật khóc_….Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng ko..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng…nhưng anh ko thể bỏ em..Em yêu anh…hãy quay về với em đi…Em yêu anh… Đồng hồ chỉ 12h chiều….tim của Việt ngừng đập….và đó là ngày thứ 100…!

Sưu tầm từ Internet

Bài đăng ngẫu nhiên