Hiển thị các bài đăng có nhãn Giá trị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giá trị. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 18 tháng 6, 2011

Phụ nữ hiện đại và câu chuyện trinh tiết

Đàn ông suy nghĩ thoáng mấy về trinh tiết cũng có giới hạn mà thôi. Họ sẵn sàng hứa hẹn, thề nguyền, trấn an phụ nữ đủ cách để có được nàng, nhưng khi xong việc, bản tính ích kỷ, tự tôn và độc đoán của đàn ông sẽ lại trỗi dậy.
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Anh ta không dễ gì chấp nhận người phụ nữ từng “lầm lỡ” làm vợ mình, làm mẹ của con cái mình. Nhiều khi, phụ nữ từng “lầm lỡ” phải nói dối, lời nói dối theo nàng cả cuộc đời bởi nàng muốn có một gia đình, nàng không thể thú nhận sự thật để đánh mất chồng, con.
Thời đại đã thay đổi
Chúng ta sẽ không phán xét phụ nữ, cũng không khuyên phụ nữ nên “kìm cái sự sung sướng đó lại”. Chúng ta chỉ lý giải cảm nhận của đàn ông, tại sao đàn ông không thể chấp nhận người phụ nữ đã từng thuộc về (những) người đàn ông khác?
Trinh tiết là thứ vô cùng giá trị đối với đàn ông. Nó là sự tôn thờ, trân trọng, yêu thương mà hai bên trao cho nhau, việc chung đụng thể xác với rất ít người cho đàn ông cảm giác mình là người xứng đáng.
Khi phụ nữ chia sẻ bản thân mình với bất cứ ai cô ấy thích mà không quá bận tâm sẽ làm mất đi giá trị của mình. Càng nhiều người có thể sử dụng một thứ gì đó, nó càng ít được quý trọng và càng mất đi sức mạnh ưu thế – đó là thực tế tâm lý đơn giản trong cuộc sống hàng ngày.
Phần lớn phụ nữ không hiểu hết tầm quan trọng mà đàn ông đặt vào hai chữ “trinh tiết”. Phụ nữ nghĩ rằng, đàn ông lên giường với bao nhiêu cô cũng được thì sao phải bận tâm phụ nữ đã ngủ với bao nhiêu người? Nhưng thực tế, đàn ông (đặc biệt là đàn ông đang tìm một mối quan hệ nghiêm túc) sẽ rất trân trọng phụ nữ biết kiềm chế dục vọng.
Trước đây, phụ nữ giữ gìn bản thân như ngôi đền thiêng. Chỉ một người đàn ông duy nhất có thể bước vào, người đó phải tôn trọng và yêu thương phụ nữ. Nhưng dần dần, nhiều phụ nữ quên đi giá trị quan trọng của tiết hạnh trong việc tìm người bạn đời xứng đáng với mình. Đấu tranh vì quyền bình đẳng giới, phụ nữ đã quá bận rộn để tranh đấu mà không ý thức đầy đủ về hậu quả của hành động này.
Một số phụ  nữ sẽ lên tiếng: “Đàn ông có quyền ngủ với nhiều phụ nữ, phụ nữ cũng có quyền làm như vậy”. Nhưng xin hỏi một câu: Nếu phụ nữ thực sự tin thế, tại sao khi đối mặt với câu hỏi “em đã ngủ với bao nhiêu đàn ông?”, những người phụ nữ đã chung đụng nhiều nhất lại thường phải nói dối?
Một số phụ nữ lại lý luận rằng họ làm như vậy vì đàn ông ích kỷ và yếu đuối. Nhưng nếu thế, tại sao phụ nữ không để đàn ông tự quyết định xem họ có thể chấp nhận sự thật hay không? Tại sao phụ nữ phải nói dối để bảo vệ cái tôi cho đàn ông? Phụ nữ nói dối để bảo vệ chính họ hơn là vì đàn ông!
Sức quyến rũ của phụ nữ
Đàn ông luôn thể hiện mong muốn gần gũi với phụ nữ một cách trực tiếp hoặc gián tiếp. Đàn ông vây quanh phụ nữ quá nhiều, nếu phụ nữ không có lập trường vững chắc, họ sẽ ngã lòng và nhắm mắt đưa chân. Đàn ông khi trở nên nghiêm túc và muốn tìm bạn đời sẽ rất sợ gặp những người phụ nữ này.
Mặt khác, đàn ông có muốn phụ nữ quỳ gối với chiếc nhẫn trên tay và cầu hôn họ không? Không bao giờ. Đó là lý do tại sao đàn ông trong một số vấn đề vẫn rất cổ điển (nếu không muốn nói là cổ hủ), họ thấy rất khó để chấp nhận sự cấp tiến trong vấn đề giới tính.
Đàn ông rất khó kiểm soát dục vọng của bản thân. Đàn ông sẽ tếu táo mà nói với ông bạn rằng: “Nếu tôi là phụ nữ, không biết đã “hoảng chưa” bao nhiêu lần rồi!”. Nói thế để hiểu, trong tình dục đàn ông rất khó cưỡng lại bản năng.
Đàn ông biết rõ sức quyến rũ của phụ nữ trong tình dục. Vì thế, đàn ông trân trọng phụ nữ biết kiểm soát bản thân và có chuẩn mực, nguyên tắc trong vấn đề tình dục bởi đàn ông không làm được việc này.
Nếu phụ nữ trung thực, chung thủy, đáng tin cậy, và có trách nhiệm trong đời sống tình dục, phụ nữ đã có vũ khí mạnh nhất để hạ gục đàn ông. Ngược lại, nếu phụ nữ lạm dụng sức mạnh đó với nhiều đàn ông, nó sẽ mất hiệu lực và đem lại kết quả trái ngược.
Không may, phụ nữ thường chỉ nhận ra điều này sau khi đã quá cấp tiến, sướng trước để rồi khổ sau. Khi đã quá muộn, họ chỉ còn lựa chọn là nói dối.

Em đã ngủ với chồng chị chưa?

Người đàn bà đứng tuổi hỏi đàn bà trẻ: - Em đã ngủ với chồng chị chưa?
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
Đàn bà trẻ sa sầm nét mặt, đôi mắt ghì chặt vào đáy ly sóng sánh ánh cam. Vài phút lặng lẽ trôi qua, đàn bà trẻ phát ra thứ âm thanh nghèn nghẹn mà nội dung chẳng liên quan gì đến câu hỏi:
- Anh ấy nói với em, chị không chăm lo và không thể chia sẻ cùng anh ấy….
Đàn bà đứng tuổi tiếp nhận bằng nét mặt thản nhiên. Giống như cô đã quen với tiếng báo thức lúc 6h30 mỗi ngày, để tất bật chuẩn bị bữa sáng cho chồng, đánh hộ anh đôi giày để anh có thể an tâm rời khỏi nhà đi làm. Đàn bà đứng tuổi chậm rãi tuông từng lời:
- Đây không phải là lần đầu tiên chị nghe câu nói ấy từ cửa miệng một phụ nữ trẻ. Có điều chị tự hỏi: “Tại sao trong cuộc đời, hầu hết đàn bà chỉ cần duy nhất một người đàn ông hiểu mình, chăm lo cho mình. Trong khi đa số đàn ông lại cần nhiều người đàn bà hiểu mình, chăm lo cho mình đến thế?”.
Đàn bà trẻ cúi xuống, nước mắt khi không mà chảy. Tiếng đàn bà đứng tuổi vẫn vang lên đều đặn:
- Trong mối quan hệ lằng nhằng này, chúng ta chỉ có hai cách giải thích. Hoặc là cả ba cùng có lỗi, hoặc là không ai có lỗi, lỗi tại “Nhan sắc” mà ra… Thôi, chị về đây, còn phải đi đón cháu. Em từ từ suy nghĩ và chọn cho mình một kết cục mà em muốn. Chỉ có điều “Nhan sắc” là thứ phù du nhất cuộc đời này em ạ…!
Đàn bà đứng tuổi đi rồi, để lại trong gió ánh mắt đen láy và mùi hương thoang thoảng. Đàn bà trẻ nhìn theo dáng dấp ấy và thầm nghĩ: “Chị ta từng được gọi là nhan sắc…”. Chuông điện thoại reo vang, đàn bà trẻ giật mình. Đầu dây bên kia, tiếng người đàn ông – như đa số đàn ông khác – cần nhiều đàn bà trong cuộc đời, nói hối hả: “Em à, cẩn thận nhé. Mụ nhà anh phát hiện ra em rồi. Mụ để cả xấp hình chụp chúng ta đi vào nhà nghỉ, rồi cả căn nhà nơi em đang trọ học. Tạm thời đừng liên lạc nhiều nhé. Anh sẽ tranh thủ giải quyết để gặp em sớm…”.
Đàn bà trẻ không đáp trả. Tiếng tít tít vang lên vồn vã và bất ngờ. Bất ngờ như cơn mưa ngoài khuôn quán kia. Lúc này cô mới nhận ra sự tinh xảo của đàn bà đứng tuổi khi chọn quán cà phê cô và người đàn ông ấy thường hò hẹn làm nơi gặp nhau hôm nay. Đàn bà trẻ nhìn ảnh mình trong tấm gương phản chiếu loang loáng màn nước, nghĩ mãi đến điều đàn bà đứng tuổi gửi lại trước khi đi: “Nhan sắc…”
Đàn bà đứng tuổi để toàn bộ tập ảnh giấy tờ liên quan đến người tình mới nhất của chồng lên bàn làm việc cho anh rồi lẳng lặng trở về phòng. Nhìn lại mình trong gương, đàn bà đứng tuổi biết mình đã sai khi chiều qua đổ lỗi mọi điều cho “Nhan sắc”. Đàn bà nhớ lại lời một người đàn bà lớn tuổi hơn: “Đàn ông nào vốn mang tính trăng hoa thì hoạ may khi chết đi mới bỏ được. Chấp nhận lấy anh ta là chấp nhận cảnh chồng chung cả đời…” . Đàn bà đứng tuổi thở dài, tắt đèn trong tiếng nhạc da diết buồn “Bàn tay làm sao níu, một thời vừa đi qua…”
Đàn ông trở về sau cơn mưa giông bất ngờ. Phong bì hình ảnh vợ để trên bàn đêm qua vẫn còn làm anh chới với. Hai lần trước vợ chỉ nói: “Anh dừng lại đi, đừng để em biết quá nhiều…”. Đàn ông ngoan ngoãn nghe theo vì thiết nghĩ: “Còn nhiều thời gian khác mà!”. Lần này, đàn bà làm điều gay cấn hơn. Đàn ông nằm vật nơi phòng khách, chẳng dám vào phòng ngủ. Anh sợ những câu chất vấn không lối thoát dành cho mình, sợ mình trở thành thằng hèn như kẻ trộm bị bắt gặp. Đàn ông ngủ quên lúc nào không hay. Đàn ông muôn đời là thế. Họ không như đàn bà, điển hình là đàn bà trong phòng ngủ kia, ngổn ngang cả đêm không chợp mắt.
6h30, đàn bà choàng dậy như một loại phản xạ vô điều kiện. Nhưng rồi nghĩ lại, đàn bà cho phép mình lao vào phòng tắm chà rửa bản thân sạch sẽ, bóng loáng trước khi lao vào bếp. Đàn bà cho phép mình thoa chút phấn son trước khi đánh giày cho chồng. Và gọi chồng dậy với ánh mắt vô tư như chưa từng xảy ra chuyện gì. Đàn ông hớn hở như thoát được nạn, thay đồ, ăn sáng, và huýt sáo rời khỏi nhà đi làm, không quên hôn vợ.
Đến cơ quan, đàn ông hí hửng rút điện thoại định gọi cho đàn bà trẻ, bất ngờ đọc được tin nhắn gửi sẵn từ đêm qua: “Em tha thứ cho anh, chúng ta tha thứ cho nhau. Em cố gắng và em biết anh cũng sẽ cố gắng. Chỉ có điều: Nhất quá tam. Chúng ta cùng ghi nhớ điều đó. Em yêu anh!”
Đàn ông run tay vì biết đàn bà đứng tuổi không nói đùa. Đàn ông đang nghĩ, liệu những nhan sắc đang phới phới ngoài kia, rồi có mang đến cho anh những điều anh đang sở hữu? Liệu khi những nhan sắc ấy tàn phai, anh còn lại gì?
Đàn ông bóp trán, buông điện thoại. Ngồi thừ một lúc, anh mở email làm việc. Tên đàn bà trẻ đứng đầu trong inbox với lá thư “Nhan sắc”. Đàn ông hồi hộp mở ra. Đàn bà trẻ viết:
“Em và nhan sắc cũ của anh đã gặp nhau cách đây vài ngày. Chị ấy không còn mới như em. Nhưng chị ấy có thứ nhan sắc khác. Tuỳ vào sự lựa chọn của anh. Em mong tin anh!”.
Đàn ông nghe tim đập liên hồi. Ngã vật ra ghế, nốc cạn ly cà phê. Ly cà phê có thể đã làm đàn ông tỉnh táo hơn hoặc đã làm anh ta say. Đàn ông đem mọi thứ lên bàn cân, như vốn phải thế trong đầu óc một gã kinh doanh thành đạt. Đàn ông khôn ngoan, bản lĩnh nhìn thấy rõ ràng ngày hôm qua có sức mạnh lớn lao thế nào trong việc tạo ra hôm nay. Đàn ông cũng không còn đủ trẻ để liều lĩnh đem chưa – đến – nửa – cuộc – đời còn lại ra cá cược.
Đàn ông im lặng rời khỏi inbox. Chiều hôm ấy, đàn ông về sớm, đón con cùng vợ dưới cơn mưa tầm tã. Đàn bà đứng tuổi không quên chiếc khăn tay trong ví, lau vội nước mưa trên mặt, trên tóc chồng. Đàn ông nhìn vợ, nhớ lời đàn bà trẻ trong lá thư rồi nghĩ: “Đàn bà đứng tuổi của mình có một thứ nhan sắc mà không phải bất kì nhan sắc nào cũng có được…”
Vấn đề là, suy nghĩ ấy rồi sẽ tồn tại trong cuộc đời còn lại của đàn ông được bao lâu? Khi hàng ngày đàn ông vẫn phải tiếp xúc và nhìn thấy hàng nghìn nhan sắc mới đang hừng hực ngoài kia?…

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2011

Nếu còn một ngày để sống, bạn sẽ làm gì?

"Hãy yêu và chăm sóc chính bản thân mình vì nếu bạn không làm điều đó được, bạn sẽ không bao giờ yêu ai được cả, thời gian không bao giờ chờ đợi mình".





Sẽ là một ngày không như...mọi ngày.

Không đủ thời gian để nói lời cảm ơn.

Không đủ thời gian để nói lời xin lỗi.

Không đủ thời gian để nói lời chia tay.

Không đủ thời gian để làm những điều mình muốn.

Không đủ thời gian để yêu nhiều hơn.

Không đủ thời gian để bớt giận hờn.

Không đủ thời gian để tẩy xóa những day dứt, những chua cay.


Nếu bạn còn một ngày để sống bạn sẽ làm gì? Từ hồi còn nhỏ, tôi thường hay tự hỏi, tại sao mình lại sinh ra trong đời này? Mình sống để làm gì? Ý nghĩa của cuộc sống là gì?

Sau này lớn lên một chút, chứng kiến cuộc đời có nhiều thù hận, lừa dối, cãi vã, đôi lúc tôi càng cảm thấy chán nản, tôi tự hỏi chẳng lẽ cuộc đời chỉ có thế? Vậy con người sống để làm gì?

Tóm lại, ý nghĩa lớn nhất của cuộc sống chính là: Có một ai đó để yêu, có một việc gì đó để làm, và có một điều gì đó để mà hy vọng.


Nếu bạn còn một ngày để sống?

Bạn sẽ nghĩ tới những ai?

Bạn sẽ muốn nói gì tới họ?

Bạn còn tâm nguyện gì chưa làm không?


Khi đọc tới đây, bạn đừng quên thăm hỏi những người bạn đang nghĩ tới, đừng quên bắt tay vào thực hiện những ước mơ của mình.

Bạn hãy sống như ngày mai phải chết, yêu như ngày mai phải cách xa, thực hiện ước mơ của bạn như thể nó là cơ hội cuối cùng trong cuộc đời bạn. Và cuối cùng, sống thanh thản, tự do, tự tại. Cuộc đời có bao nhiêu đâu mà bon chen, ganh đua, nghi kị lẫn nhau. Hãy dành những thời khắc ấy cho tình yêu, cho những điều tốt đẹp.

Nếu lỡ mình chỉ còn sống được một ngày thì sao nhỉ? Có nhiều điều mình phải làm. Hai mươi tư giờ mình sẽ chia thật đều: sáu giờ cho bạn bè, sáu giờ cho gia đình, sáu giờ cho người ấy và sáu giờ cho bản thân. Nhiều khi nghĩ bản thân mình nhận được gì từ mọi người và mình làm được gì cho mọi người hay chưa? Mình sẽ làm thật nhiều cho những người mình yêu thương. Dù điều đó không lớn, không quan trọng nhưng mình hi vọng những người mình yêu mến sẽ cảm thấy điều đó quý giá.

Một ngày của tôi phải kết thúc thôi, bao nhiêu đây đủ khiến tôi cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa. Dù còn một ngày để sống, tôi rất vui vì những gì tôi làm được. tôi không muốn một ngày cuối cùng của mình trôi qua vô ích. Tôi muốn sống trọn vẹn về thời gian lẫn ý nghĩa như thế cuộc sống của mình mới có ích. Tôi không thấy hối tiếc vì góp hơi thở, góp nhịp tim vào mặt đất này.

Con người ai cũng có tình thương cả, tại sao phải để đến ngày cuối cùng mới trao yêu thương?


Sống đễ Yêu,chứ chẵng thể yêu đễ sống.

NẾU BẠN CÒN MỘT NGÀY BẠN SẼ LÀM GÌ?

Thứ Hai, 31 tháng 1, 2011

Nếu bạn yêu một người...

Nếu bạn không chấp nhận tính xấu của một người thì đừng cố yêu người đó.
Là con người, chẳng ai hoàn hảo.
Nếu bạn chưa thật sự hết yêu người cũ thì đừng cố gẳng yêu người khác.
Bạn sẽ tiếp tục làm tổn thương chính bạn và người đó.
Nếu bạn muốn thử thì đừng yêu người một người.
Nếu bạn muốn hết buồn thôi thì đừng yêu một người.
Nếu khi ngủ bạn gọi tên người khác thì đừng yêu một người.
Nếu khi bạn khóc bạn nghĩ đến người khác thì đừng yêu một người.
Nếu bạn là bạn thân của một người thì hãy cân nhắc xem đó là yêu hay chỉ là thích.
Ranh giới mong manh nhưng lại khác nhau hoàn toàn.
where is the love  by julkusiowa Nếu bạn thực sự yêu một người
Nếu một người đòi hỏi bạn cho người ta tất cả thì đừng yêu người đó.
Nếu bạn không muốn thuộc về một người thì đừng yêu người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì hãy thay đổi chính mình trước.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn sẽ chấp nhận hầu như tất cả những thứ thuộc về người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì khi bạn giận dỗi đừng dọa chia tay người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì cả bạn và người đó sẽ sống tốt hơn.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì đừng vì những thứ nhỏ nhặt mà giận dỗi.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn sẽ không làm người đó khóc vì khi đó bạn cũng sẽ rất buồn.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn sẽ không bao giờ muốn và cố gắng không làm tổn thương người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì hãy để giành một khoảng lặng cho họ.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn có thể không nhận ra rằng bạn đã cho họ nhiều đến mức thế nào mà luôn nhận thấy mình nhận quá nhiều.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì đừng đòi hỏi ở người đó những điều không thể.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn hãy giữ gìn tất cả cho bạn và cho chính người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì chỉ cần nhìn vào mắt người đó bạn đã hiểu tất cả.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì thời gian luôn là quá ngắn ngủi.
Có những thứ cho đi rồi không thể lấy lại.
Có những thứ mất đi rồi không thể lấy lại.
Có những sai lầm không bao giờ sửa được.
Có những vết thương không bao giờ lành.
Có những nỗi nhớ không bao giờ nguôi.
Có những thứ không bao giờ là của bạn.
Có những thứ lại là của bạn mãi mãi.
Có những con đường đã đi rồi không thể quay lại.
Có những cánh cửa luôn đóng.Có những vùng đất ảo tưởng.
Vì vậy ” Khi yêu mới phải chân thành.”
Vì vậy ” Tình yêu là đáng quý.”
Không có ai là không có tình yêu.
Không có ai là không được yêu.
Không có ai không yêu một ai.
Chỉ đơn giản là người đó chưa xuất hiện mà thôi ♥

Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011

Hãy quý những gì mình đang có!

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện:
Có một anh chàng tên là Tiếc, mới 15 tuổi, anh ta yêu một cô nàng cùng tuổi. Bố mẹ của anh chàng này biết, họ tìm cách ngăn cản mối tình đó. Họ cấm anh ta ra khỏi nhà, họ chửi mắng, thậm chí là đánh đòn anh ta. Chàng Tiếc căm ghét bố mẹ mình, anh coi họ như kẻ thù và tìm mọi cách đối phó với họ. Anh ta thấy tình yêu bị cấm đoán thật là một cơn ác mộng, anh ta ước được dắt tay cô nàng đến một nơi nào đấy ko có bố mẹ mình, để cả 2 tận hưởng hương vị của tình yêu.

1/
Cho đến một ngày, cô nàng kia bỏ anh ta ra đi, anh chàng khổ đau vật vã. Lúc này anh ta bỗng thấy rằng, tình yêu, dù trong điều kiện bị cấm đoán, vẫn còn hạnh phúc vì mình còn được yêu, còn được sở hữu người mình yêu.
Lại đến một ngày kia, cha mẹ anh ta qua đời trong một vụ tai nạn. Trời đất như sụp đổ, anh ta ngơ ngác choáng váng. Lúc này, anh nhận ra rằng, lúc còn bố mẹ thật hạnh phúc bao nhiêu. Anh ta ước được bố mẹ chửi mắng, đánh đòn, cấm đoán tình yêu… Lúc này với anh ta, tất cả những cái đó đều là hạnh phúc.
Hàng xóm và họ hàng thương tình, cùng nhau đóng góp tiền của giúp đỡ chàng Tiếc. Nhờ có sự giúp đỡ đó, chàng Tiếc theo học được đến hết cấp 3. Nhưng trong suốt quãng thời gian ấy, ko lúc nào là chàng ta không nghĩ về quá khứ. Đối với chàng, quá khứ đó thật hạnh phúc và ngọt ngào. Chàng ta coi cuộc sống của mình hiện giờ là địa ngục.
2/
Hết cấp 3 Tiếc phải nghỉ học. Để có tiền sinh sống, Tiếc xin làm công nhân cho một công trường xây dựng.
Công việc nặng nhọc vất vả, ăn mặc bẩn thỉu, bát cơm phủ đầy cát và ngủ trong những chiếc lán tồi tàn dột nát, khiến Tiếc nghĩ rằng mình thực sự đã bước vào đường cùng của sự khốn khổ. Chàng ta thấy nhớ da diết quãng thời gian mình còn học cấp 3, nó trở nên ấm áp và yên bình biết bao nhiêu. Tiếc sống cuộc đời khốn nạn của một người thợ suốt 3 năm liền.
3/
Một ngày kia, trong lúc kéo dây tời cho thang máy, Tiếc bị buồng thang rơi ngay sát người. Chàng ko chết nhưng một cánh tay và một bên chân đã đứt lìa, bị buồng thang đè cho bẹp dí. Tiếc đã trở thành người tàn phế.
Nhận một khoản tiền bảo hiểm, Tiếc về quê sinh sống. Chàng chuyển qua nghề bán cá ở chợ gần nhà. Cái nghề mà chàng luôn cho là “tanh tưởi, bẩn thỉu và chỉ dành cho đàn bà”. Dưới sức ép của họ hàng trước việc thờ cúng về sau, Tiếc cưới một con vợ thuộc loại ma chê quỷ khóc, lại còn gù lưng, bướu cổ, bán tôm ở quầy bên cạnh. Trong vòng 3 năm, họ đẻ liền 3 đứa con.
Tàn tật và đông con, gánh nặng kinh tế khiến gia đình họ trở nên nghèo khó. Trong 3 năm này, ko đêm nào Tiếc ko mơ thấy mình trở về là một chàng công nhân khỏe mạnh tự do ở công trường xây dựng, Tiếc tưởng tượng mình đang đu trên những sợi dây cheo leo để sơn cho những tòa nhà cao tầng, hay đang bắt những viên gạch do đồng nghiệp ném từ dưới lên, những đêm chơi tá lả với các bạn cùng “lán”, hay những cái liếc mắt của các cô bạn “đồng nghiệp” tuy ko xinh nhưng khỏe mạnh và yêu đời. Ôi, cuộc sống lúc ấy mới bay bổng, lãng mạn và sung sướng làm sao. Tiếc thấy tởm lợm cái con vợ xấu tàn xấu tật và lúc nào cũng có mùi tôm ươn của mình. Lắm lúc chàng chỉ muốn tát cho nó một cái cho chết cụ nhà nó đi. Chàng luôn nghĩ rằng nếu có ai khổ hơn mình nữa thì thật vô lý.
4/
Con vợ kinh tởm của Tiếc rồi cũng tèo vì bệnh tật.
Ba năm tiếp theo, một mình Tiếc cáng đáng, lăn lộn nuôi 3 đứa con thơ lúc nào cũng gầy rạc vì thiếu ăn. Cả gia đình làm bạn với cái đói triền miên ko dứt.
Giờ đây, mỗi khi nhìn lên bàn thờ, thấy di ảnh của con vợ giặt dẹo, Tiếc ko thể nào kìm được nước mắt. “Ừ, con đấy nó tởm lợm và xấu xí thật đấy, nhưng nó chả bao giờ cãi mình lấy một câu, nó luôn nhường nhịn và nhẫn nhục mỗi khi mình nổi cơn điên, đá thúng búng nia, giận cá chém thớt…, nó cực kỳ chịu khó, thức khuya dậy sớm, tảo tần vất vả kiếm tiền lo cho cái gia đình do mình làm chủ. Đến lúc mắc bệnh nó cũng đéo dám nói với ai, cũng ko đi khám sợ tốn tiền, mà âm thầm chịu đựng…” – Tiếc nghĩ. Chàng thấy thương con vợ bẩn của mình quá. Tiếc hối hận vì lúc nó còn sống chàng đã đối xử với nó quá khốn nạn. Chàng ước được quay về quãng thời gian 3 năm trước để mình có thể sửa chữa sai lầm, để mình có thể nói với con vợ bẩn một lời xin lỗi và nói với nó rằng: “Anh yêu em!”. Ko ngày nào mấy đứa con rách của Tiếc ko thấy bố ngồi trước bàn thờ mẹ chúng nó mà lẩm bẩm một mình. Có đứa còn nghe bố nó nói rằng, quãng thời gian mà mẹ nó còn sống là quãng đời hạnh phúc nhất của bố nó.
5/
Khi các con Tiếc đã đến tuổi đi học, một lần nữa bất hạnh lại ập xuống đầu chàng. Gánh nặng cuộc đời đã xin của Tiếc đôi mắt. Chàng trở thành người mù, quanh năm làm bạn với bóng đêm. Lũ trẻ ko đc đến trường, chúng lang thang đứa thì đánh giầy đứa thì ăn xin, đứa bán báo kiếm tiền nuôi thân và nuôi người cha bệnh tật. Tiếc nguyền rủa cái cuộc đời chó nướng của mình. Tiếc nhận thấy rằng, dù trước kia có tàn tật, nhưng chàng còn đôi mắt, còn ánh sáng, chàng còn có thể nỗ lực, còn có thể cố gắng, còn biết mình sẽ phải làm gì và biết mình đang làm gì. Giờ thì hết rồi, trước mặt Tiếc chỉ là một màn đêm tuyệt vọng. Ôi, hạnh phúc thay cho những lúc còn đôi mắt. Cay đắng, Tiếc ngẩng mặt lên chửi: “Đ.m thằng trời, mày có thù đéo gì với bố mày mà mày ác thế hả con!!!”.
Người ta đưa Tiếc vào cái chỗ vót tăm dành cho người mù. Tại đây, Tiếc quen được một người đàn bà bằng tuổi mình, bị mù từ năm 16 tuổi. Nàng kể cho Tiếc biết, ngày xưa nàng vốn là một cô gái xinh đẹp, cũng chỉ vì yêu đương lăng nhăng mà bị người ta ghen tuông, tạt a xít vào mặt, cướp mất dung nhan và đôi mắt của nàng. Nàng sống cuộc sống của phế nhân từ thuở đó đến giờ… Tiếc hỏi tên, nàng bảo nàng tên Nuối.
Tiếc ngẩng mặt lên trời, cười thật to, cười như điên dại. Nàng hỏi vì sao cười. Tiếc trả lời: “Tôi cười vì hai lẽ. Thứ nhất tôi cười bản thân tôi ngu. Thứ 2 tôi cười vì sung sướng.”. Nàng hỏi: “Ngu sao thì tôi ko biết, chứ anh vừa què quặt vừa mù lòa, có gì sung sướng mà phải cười?”
Tiếp trả lời: “Cô ạ, nếu chia cuộc đời tôi ra làm 5 giai đoạn, thì trong cả 5 giai đoạn ấy không có giai đoạn nào là tôi không hạnh phúc cả. Có điều, tôi chỉ nhận ra hạnh phúc khi hạnh phúc ấy đã rời bỏ tôi. Khi tôi sống ở giai đoạn 2, tôi cho rằng mình đang bất hạnh và tôi nghĩ giai đoạn 1 mới là hạnh phúc. Khi đến giai đoạn 3 tôi  lại nghĩ tôi đang đau khổ còn giai đoạn 2 thật hạnh phúc. Tương tự với giai đoạn 4 và giờ là 5. Tôi luôn hạnh phúc nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy hạnh phúc, chỉ bởi vì tôi không chịu quý những gì tôi đang có. Tôi luôn nghĩ về quá khứ mà ko chịu nâng niu hiện tại, để đến khi hiện tại trở thành quá khứ thì tôi lại điên cuồng vì tiếc nuối.


Đến giờ, nhờ có cô mà tôi nhận ra một điều, đó là hạnh phúc hay bất hạnh ko phụ thuộc vào hoàn cảnh, số phận mà phụ thuộc vào cách ta định nghĩa nó. Nhờ có cô mà tôi nhận ra rằng mình đã có một cuộc đời thật hạnh phúc và may mắn. Hiện giờ, tôi cũng đang rất may mắn, ít nhất là so với cô. Tôi có một mái nhà với 3 đứa trẻ và lòng hiếu thảo của chúng. Ai biết được tương lai xảy ra điều gì, nhưng tôi cứ tận hưởng hạnh phúc của hôm nay đã. Quá khứ đã qua rồi, tương lại chưa tới, chỉ có hiện tại mà thôi!!!”
Trong tâm trạng hưng phấn, Tiếc nói nốt một câu với nàng trước khi bắt tay vào công việc: “Tôi có một điều muốn cho cô biết. Hẳn cô còn nhớ mối tình đầu của mình? Nhớ anh chàng Tiếc của ngày nào chứ? Vâng, thưa cô, tôi chính là Tiếc đây cô ạ, là anh chàng mà ngày xưa cô đã bỏ rơi để theo người khác. Ngày đó cô làm tôi đau khổ quá, nhưng giờ đây, cũng chính cô giúp tôi thấy lại được ý nghĩa của cuộc đời, thấy rằng tôi là người hạnh phúc nhất!!!”
Hãy quý những gì mình đang có!!!

Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

Các tập đoàn lớn trên thế giới tuyển dụng như thế nào?

Họ đều là những tập đoàn lớn mạnh hành đầu thế giới. Có lẽ vì thế nên việc đặt câu hỏi phỏng vấn xin việc ở những nơi này cũng rất oái oăm.
Goldman Sachs - Vị trí nhà phân tích
 
Nếu bị thu nhỏ chỉ còn bằng mẩu bút chì và rơi vào một máy say sinh tố, bạn sẽ thoát ra bằng cách nào?
 
Deloitte – Vị trí phân tích dự án
 
Có bao nhiêu hướng khi nhìn từ đỉnh núi?
 
Aflac - Vị trí phó phòng bán hàng
 
Nghệ thuật quân sự là gì?
 
 
Boston Consulting - Vị trí tư vấn
 
Hãy diễn giải cho tôi biết điều gì đã xảy ra tại đất nước của chúng ta (Mỹ) trong thập niên vừa qua?
 
Capital One - Vị trí phân tích hoạt động
 
Hãy tự đánh giá bản thân bạn về độ điên rồ theo thang điểm từ 1 đến 10.
 
Google – Vị trí phân tích nhân sự
 
Phòng này chứa được bao nhiêu quả bóng rổ?
 
Bloomberg LP Financial – Vị trí phát triển phần mềm
 
Hãy chọn ra 3 con ngựa nhanh nhất trong số 25 con thỏa mãn điều kiện chỉ có 5 con được đua 1 vòng, số vòng đua là tối thiểu?
 
AT&T – Vị trí bán hàng
 
Nếu được biến thành siêu nhân, bạn sẽ chọn ai?
 
Blackrock Portfolio Management Group – Vị trí phân tích thu nhập cố định
 
Bạn có một cái bánh sinh nhật, làm sao để cắt nó ra thành 8 phần bằng nhau bằng 3 lần cắt?
 
Facebook – Vị trí kỹ sư phần mềm
 
Cho các số từ 1 đến 1000, hãy cho biết những con số tối thiểu cần thiết để tìm ra số đặc biệt nếu có gợi ý cao hơn hoặc thấp hơn cho mỗi lần đoán?
 
 
Amazon – Vị trí quản lý
 
Nếu có 5623 người tham dự cuộc tranh đua, sẽ cần tổ chức bao nhiêu trận đấu để tìm ra người chiến thắng?
 
Epic Systems – Vị trí quản lý dự án
 
Một quả táo có giá 20 cent, một quả cam có giá 40 cent, một chùm nho có giá 60 cent, vậy giá của một quả lê là bao nhiêu?
 
Apple – Vị trí kỹ sư kiểm định phần mềm
 
Có 3 cái hộp, một hộp chứa toàn táo, một hộp chứa toàn cam, một hộp chứa cả táo và cam. Các hộp đều bị dán nhãn sai. Mở một hộp mà không được nhìn vào bên trong, chỉ được lấy ra một quả trong đó. Chỉ bằng cách nhìn vào loại quả đã được lấy ra đó, làm sao biết được 2 hộp còn lại chứa quả gì?
 
Argus Information & Advisory Services – Vị trí phân tích
 
Có bao nhiêu cái đèn giao thông tại bang Manhattan?
 
Eze Castle – Vị trí bảo hiểm chất lượng
 
 
Bạn bị bỏ trong một phòng tối kín mít, trong đó có 19 cái tất xám và 25 cái tất đen. Có bao nhiêu xác xuất bạn lấy được đôi tất cùng màu?
 
Guardsmark – Vị trí viết bài
 
Điểm chung giữa rượu và gỗ là gì?
 
IBM – Vị trí kỹ sư phần mềm
 
Làm sao có thể đo được cân nặng của một con voi mà không dùng cân?
 
Intel – Vị trí kỹ sư xác thực hệ thống
 
Có 8 đồng xu, 7 đồng nặng như nhau và 1 đồng nhẹ hơn. Hãy tìm ra đồng xu nhẹ nhất sau 3 bước hoặc ít hơn?
 
New York Life – Vị trí trưởng đại lý bán hàng
 
Tại sao bạn cho rằng chỉ một tỷ lệ dân số rất nhỏ lại đóng góp được hơn 150.000 USD?
 
Schlumberger – Vị trí kỹ sư
 
Bạn phụ trách 20 người, làm sao sắp xếp họ để tìm ra số lượng xe đạp đã được bán tại khu vực của bạn trong năm vừa qua?
 
The Nielsen Company – Vị trí phân tích nghiên cứu
 
Tại thành phố này, người ta đã uống bao nhiêu cốc bia trong tuần vừa rồi?
 
UBS Bank – Vị trí giao dịch và bán hàng
 
Căn bậc 2 của 2000 bằng bao nhiêu?
 
USAA – Vị trí kỹ sư phần mềm
 
 
Một đoàn tàu rời đi từ San Antonio đến Huston với tốc độ 60 dặm/giờ. Một đoàn tàu khác đi theo chiều ngược lại với vận tốc 80 dặm/giờ. Huston và San Antonio cách nhau 300 dặm. Nếu một con chim bay từ San Antonio với vận tốc 100 dặm/giờ và quay đầu sau đó đáp xuống con tàu đi từ Huston, và tiếp tục bay cùng đoàn tàu cho đến khi 2 con tàu gặp nhau. Hỏi con chim bay được quãng đường là bao nhiêu?
 
US Bank – Vị trí phát triển chương trình
 
Loại kẹo M&M đã được làm như thế nào?
 
Volkswagen – Vị trí phân tích kinh doanh
 
Bạn sẽ làm gì nếu được thừa kế 1 chiếc pizza?

Bài đăng ngẫu nhiên