Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỹ năng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kỹ năng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011

Không gian khổ - Không thành công


Vượt qua gian khổ sẽ đến thành công. Trong cuộc sống, nếu ta chọn những con đường dễ dàng để bước đi, thì những gì ta nhận được cũng tương xứng với những gì đã bỏ ra. Câu chuyện sau đây kể về hành trình của mỗi con người trong cuộc sống.

Không gian khổ - không thành công!
- Trong cuộc sống, mỗi người đều có 1 gánh nặng trên vai



- Bạn có thể mang vác gánh nặng này từng bước, từng bước một... nhưng cũng có thể đốt cháy giai đoạn để có cảm giác dễ chịu hơn trong cuộc sống...


... Và lẽ dĩ nhiên, bạn là một người thong dong nhất trong những người cùng vác!
- Nhưng... tới 1 lúc nào đó, khi bạn đứng trước một bờ vực


- Mọi người có thể vượt qua, còn bạn thì không!!!
- Họ vượt qua được là nhờ những gì mà họ đã bỏ ra trên cùng cuộc hành trình với bạn.
- Còn bạn, giờ thì đã biết tại sao người khác vẫn tiến lên, trong khi mình bị kẹt lại rồi chứ??!
No pain, No gain

Đàn ông - Nếu đã 20, nếu chưa 25

Tác giả: Lý Khai Phục từng là Phó tổng giám đốc Microsoft toàn cầu trong thập kỷ 90, rồi đảm nhận Phó tổng giám đốc Google châu Á năm 2005. Ông sinh năm 1961 tại Đài Bắc, thường gây sóng gió bởi những phát ngôn sáng suốt nhưng ngôn từ trần trụi khó nghe.

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.

Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.

Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Theo bạn ai sẽ là người bị sa thải?

Ai sẽ là người bị sa thải?

Bạn đang làm việc rất có hiệu quả. Sếp rất hài lòng và muốn tăng hiệu quả công việc lên nữa. Thế là một ban bệ hoành tráng được thành lập để giám sát.
Trái với mong đợi của sếp, chi phí kinh doanh ngày càng tăng còn hiệu quả ngày càng tuột dốc. Sau khi xem xét lại mọi việc thì ai sẽ là người ra đi đầu tiên. Cùng xem câu chuyện sau nhé:
 
Mỗi ngày, kiến đi làm rất sớm và bắt tay vào việc ngay. Kiến làm việc rất giỏi và rất vui vẻ
Ông chủ của chú, là con sư tử, rất ngạc nhiên khi thấy chú kiến làm việc mà không cần sự giám sát. Sư Tử nghĩ nếu được giám sát thì chắc chắn kiến sẽ làm việc có hiệu quả hơn. Thế là Sư tử thuê con gián về làm giám sát
Sau khi được thuê, quyết định đầu tiên của con gián là gắn 1 cái đồng hồ treo tường để theo dõi việc đi làm đúng giờ.
Con gián cũng cần 1 thư ký để thay nó viết ghi chú hay làm báo cáo, và thế là...
.. nó thuê 1 con nhện, chỉ để quản lý báo cáo và nhận các cuộc gọi.
Con sư tử rất hài lòng về những báo cáo của con gián, và yêu cần con gián làm thêm những biểu đồ theo dõi sản lượng và phân tích xu hướng thị trường, để nó có thể trình bày tại cuộc họp Ban quản trị.
Thế là con gián mua 1 cái máy vi tính mới, cùng với 1 máy in lazer, và...
.. nó thuê 1 con ruồi để làm quản lý bộ phận IT.
Nhắc tới con kiến, lúc trước làm việc rất chăm và thoải mái, giờ rất là bực mình vì những công việc giấy tờ và những cuộc họp vô bổ làm mất hết thời gian của nó...!
Ông chủ sư tử đi đến kết luận là cần phải cử một người làm quản lý nguyên cả bộ phận mà con kiến đang làm việc.
Chức vụ ông chủ nhỏ này được giao cho 1 con ve sầu, và quyết định đầu tiên của con ve là mua ngay 1 cái thảm đẹp và một cái ghế thật êm cho phòng làm việc của nó.
Và ‘ông chủ’ ve sầu này cũng cần thêm 1 máy vi tính và một thư ký riêng, đó là thư ký cũ của nó, người đã giúp cho nó chuẩn bị Kế Hoạch Tối Ưu Hoá Chiến Lược Kiểm Soát Công việc và Ngân quỹ...
Văn phòng con kiến làm việc trở thành một nơi buồn bã, chẳng còn ai cười đùa và mọi người trở nên lo lắng khó chịu...
Thế là con ve sầu thuyết phục ông chủ lớn, là con sư tử, về sự cần thiết phải làm một cuộc nghiên cứu kỹ lưỡng về môi trường làm việc tại đây.
Sau khi xem lại các báo cáo tài chính trong văn phòng nơi con kiến làm, con sư tử phát hiện ra năng suất đã thấp hơn trước đây rất nhiều.
Thế là sư tử thuê 1 con cú, đó là 1 cố vấn nổi tiếng và có uy tín, để tiến hành điều tra và đưa ra các giải pháp cần thiết.
Con cú bỏ ra 3 tháng để nghiên cứu về văn phòng và viết một báo cáo khổng lồ, lên đến vài quyển, và đi đến kết luận: “Văn phòng này có quá nhiều nhân viên...”
        
Đoán xem ông chủ sư tử sa thải ai đầu tiên?

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2011

Kinh tế và bò sữa...

Kinh tế học truyền thống
Bạn có 2 con bò.
Bạn bán một con để mua một con bò đực. Gia đình bò của bạn sinh sôi nảy nở, nghĩa là kinh tế tăng trưởng. Bạn về hưu non và hưởng thu nhập từ bò.
Đầu tư mạo hiểm
Bạn có hai con bò.
Bạn dùng thư tín dụng do ông anh rể mở tại ngân hàng để bán cả ba con cho công ty đã đăng ký hoạt động của bạn, sau đó bạn thực hiện việc cầm cố cùng một đề nghị hợp tác chung và có lại bốn con bò, với sự miễn thuế cho năm con bò.
Lượng sữa của sáu con bò được bên trung gian chuyển tới Công ty Đảo Cá sấu (được sở hữu bí mật bởi người nắm giữ nhiều cổ phiếu nhất), và công ty này nhượng lại quyền sở hữu bảy con bò này cho công ty có giấy phép kinh doanh của bạn.
Trong báo cáo thường niên, công ty bạn sở hữu tám con bò, với quyền được mua thêm một con nữa.
Bạn bán đi một con bò để mua tổng thống Mỹ mới, và còn lại chín con bò.
Không có bản quyết toán nào được thực hiện với giấy biên lai.
Rồi công chúng bán đi con bò đực của bạn.
Kinh tế học Trung Hoa
Bạn có 2 con bò sữa.
Bạn tuyển dụng 300 người chuyên vắt sữa bò.
Bạn công bố báo cáo về tỉ lệ thất nghiệp thấp và năng suất lao động cao. Những ai dám công khai số liệu thực sẽ bị bắt bỏ tù.
Kinh tế học Ấn Độ
Bạn cò 2 con bò sữa.
Bạn mang chúng ra thờ cúng suốt ngày.
Kinh tế học Pakistan
Bạn chẳng có con bò nào.
Bạn tuyên bố bò ở Ấn Độ đều là bò của bạn.
Bạn đề nghị Mỹ viện trợ tài chính, Trung Quốc viện trợ quân sự, Anh viện trợ phi cơ chiến đấu, Ý viện trợ máy móc, Đức viện trợ kỹ thuật, Pháp viện trợ tàu ngầm, yêu cầu Thụy Sĩ cung cấp các khoản vay, Nga cung cấp thuốc men và Nhật cung cấp các thứ thiết bị khác.
Bạn dùng tất cả những thứ đó để mua bò và tuyên bố rằng mình bị cả thế giới bóc lột.
Kinh tế học Mỹ
Bạn có 2 con bò.
Bạn bán một con và bắt con kia sản xuất ra lượng sữa bằng 4 con bò.
Bạn kinh ngạc khi thấy con bò lăn quay ra chết.
Bạn lên án các quốc gia có bò và những quốc gia này nghiễm nhiên trở thành mối đe dọa đối với loài người.
Bạn phát động chiến tranh để cứu thế giới và bắt hết bò.
Kinh tế học Pháp
Bạn có hai con bò.
Bạn đình công, gây hỗn loạn và làm tắc nghẽn giao thông vì bạn muốn có ba con bò.
Kinh tế học Đức
Bạn có 2 con bò.
Bạn cải tiến chúng về mặt kỹ thuật để chúng có thể sống tới 100 tuổi, mỗi tháng chỉ ăn một lần và biết tự vắt sữa.
Kinh tế học Anh
Bạn có 2 con bò.
Cả 2 đều bị bệnh bò điên.
Kinh tế học Ý
Bạn có hai con bò, nhưng bạn không biết chúng đang ở đâu.
Thế là bạn quyết định dùng bữa trưa và nghe nhạc Verdi.
Kinh tế học Thụy Sĩ
Bạn có 5000 con bò sữa, chẳng con nào thuộc quyền sở hữu của bạn.
Thu nhập chính của bạn là tiền trông coi bò.
Kinh tế học Nhật Bản
Bạn có 2 con bò.
Bạn thiết kế lại 2 con bò, làm cho chúng nhỏ hơn bò bình thường 10 lần nhưng làm ra lượng sữa nhiều hơn 20 lần.
Sau đó bạn sản xuất búp bê cartoon hình bò, đặt tên là Cowkimon và bán khắp thế giới.
Kinh tế học Nga
Bạn có 2 con bò.
Bạn đếm chúng và thấy mình có đến 5 con.
Bạn đếm lại và tổng số lên đến 42 con.
Bạn đếm lần nữa và thấy số bò chỉ còn 17 con.
Bạn quyết định thôi đếm và mở thêm một chai vodka nữa.
Doanh nghiệp Úc
Bạn có hai con bò.
Kinh doanh xem chừng có vẻ phát đạt.
Bạn đóng cửa văn phòng và đi uống bia ăn mừng.
Bạn quay trở lại và thấy một con cá sấu điên khùng đã nuốt chửng hai con bò của bạn cùng một kẻ lang thang say rượu từng ngồi bên cạnh cái ao tù để lo việc của mình.
Doanh nghiệp New Zealand
Bạn có hai con bò.
Con phía bên trái trông rất hấp dẫn.
Nhưng thực lòng mà nói, có thể nó chỉ là một con sói đội lốt cừu.

Chủ Nhật, 20 tháng 2, 2011

Vì sao chó và mèo không đội trời chung?

Có một câu chuyện kể: xưa thật là xưa chó và mèo gặp nhau trong rừng, chúng nhìn thấy đối phương và khá hài lòng về người bạn mới, trong đầu chúng nghĩ sẽ có một mối quan hệ tốt với “kẻ kia”. Và vì thế chó vẫy đuôi biểu hiện sự vui vẻ, tín hiệu này thật dễ hiểu với người yêu chó và họ cũng biết nếu chó gầm gừ thì chúng đã sẵn sàng chiến đấu. Nhưng mèo không cho là vậy.
Từ nhỏ mỗi lần bú sữa mẹ chúng phát ra tiếng gừ gừ nho nhỏ trong miệng nhằm báo cho mẹ biết mình đã nhận được sữa, đồng thời thể hiện sự thích thú. Khi lớn lên, mèo đem nguyên ký ức của mình thành thói quen, và để tỏ ra thân thiện mèo đã gừ gừ. Ôi, chó lại cứ tưởng mèo đang muốn gây sự với mình. Nhưng nếu bạn yêu mèo, bạn sẽ rõ khi sắp xung trận mèo yêu sẽ lắc đuôi liên tục. Hoá ra trong tình huống ấy, mèo đã nghĩ chó muốn tấn công mình. Từ đó chó mèo không đội trời chung. Chỉ vì sự hiểu lầm đáng tiếc mà lý ra hai kẻ rất hợp làm bạn tâm giao lại trở thành kẻ thù.
Sự hiểu lầm này hoá ra vì chúng dùng chính cảm giác của mình, những tư duy của mình để suy đoán kẻ còn lại, thật sự vì chúng không cố gắng hiểu tâm hồn của kẻ khác loài kia. Vậy bạn và tôi có lúc nào cũng có hiểu lầm nhưng chính chúng ta cũng không nhận ra, dù chúng ta cùng đều là loài người.

Thứ Hai, 31 tháng 1, 2011

Nếu bạn yêu một người...

Nếu bạn không chấp nhận tính xấu của một người thì đừng cố yêu người đó.
Là con người, chẳng ai hoàn hảo.
Nếu bạn chưa thật sự hết yêu người cũ thì đừng cố gẳng yêu người khác.
Bạn sẽ tiếp tục làm tổn thương chính bạn và người đó.
Nếu bạn muốn thử thì đừng yêu người một người.
Nếu bạn muốn hết buồn thôi thì đừng yêu một người.
Nếu khi ngủ bạn gọi tên người khác thì đừng yêu một người.
Nếu khi bạn khóc bạn nghĩ đến người khác thì đừng yêu một người.
Nếu bạn là bạn thân của một người thì hãy cân nhắc xem đó là yêu hay chỉ là thích.
Ranh giới mong manh nhưng lại khác nhau hoàn toàn.
where is the love  by julkusiowa Nếu bạn thực sự yêu một người
Nếu một người đòi hỏi bạn cho người ta tất cả thì đừng yêu người đó.
Nếu bạn không muốn thuộc về một người thì đừng yêu người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì hãy thay đổi chính mình trước.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn sẽ chấp nhận hầu như tất cả những thứ thuộc về người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì khi bạn giận dỗi đừng dọa chia tay người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì cả bạn và người đó sẽ sống tốt hơn.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì đừng vì những thứ nhỏ nhặt mà giận dỗi.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn sẽ không làm người đó khóc vì khi đó bạn cũng sẽ rất buồn.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn sẽ không bao giờ muốn và cố gắng không làm tổn thương người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì hãy để giành một khoảng lặng cho họ.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn có thể không nhận ra rằng bạn đã cho họ nhiều đến mức thế nào mà luôn nhận thấy mình nhận quá nhiều.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì đừng đòi hỏi ở người đó những điều không thể.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì bạn hãy giữ gìn tất cả cho bạn và cho chính người đó.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì chỉ cần nhìn vào mắt người đó bạn đã hiểu tất cả.
Nếu bạn thật sự yêu một người thì thời gian luôn là quá ngắn ngủi.
Có những thứ cho đi rồi không thể lấy lại.
Có những thứ mất đi rồi không thể lấy lại.
Có những sai lầm không bao giờ sửa được.
Có những vết thương không bao giờ lành.
Có những nỗi nhớ không bao giờ nguôi.
Có những thứ không bao giờ là của bạn.
Có những thứ lại là của bạn mãi mãi.
Có những con đường đã đi rồi không thể quay lại.
Có những cánh cửa luôn đóng.Có những vùng đất ảo tưởng.
Vì vậy ” Khi yêu mới phải chân thành.”
Vì vậy ” Tình yêu là đáng quý.”
Không có ai là không có tình yêu.
Không có ai là không được yêu.
Không có ai không yêu một ai.
Chỉ đơn giản là người đó chưa xuất hiện mà thôi ♥

Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

Các tập đoàn lớn trên thế giới tuyển dụng như thế nào?

Họ đều là những tập đoàn lớn mạnh hành đầu thế giới. Có lẽ vì thế nên việc đặt câu hỏi phỏng vấn xin việc ở những nơi này cũng rất oái oăm.
Goldman Sachs - Vị trí nhà phân tích
 
Nếu bị thu nhỏ chỉ còn bằng mẩu bút chì và rơi vào một máy say sinh tố, bạn sẽ thoát ra bằng cách nào?
 
Deloitte – Vị trí phân tích dự án
 
Có bao nhiêu hướng khi nhìn từ đỉnh núi?
 
Aflac - Vị trí phó phòng bán hàng
 
Nghệ thuật quân sự là gì?
 
 
Boston Consulting - Vị trí tư vấn
 
Hãy diễn giải cho tôi biết điều gì đã xảy ra tại đất nước của chúng ta (Mỹ) trong thập niên vừa qua?
 
Capital One - Vị trí phân tích hoạt động
 
Hãy tự đánh giá bản thân bạn về độ điên rồ theo thang điểm từ 1 đến 10.
 
Google – Vị trí phân tích nhân sự
 
Phòng này chứa được bao nhiêu quả bóng rổ?
 
Bloomberg LP Financial – Vị trí phát triển phần mềm
 
Hãy chọn ra 3 con ngựa nhanh nhất trong số 25 con thỏa mãn điều kiện chỉ có 5 con được đua 1 vòng, số vòng đua là tối thiểu?
 
AT&T – Vị trí bán hàng
 
Nếu được biến thành siêu nhân, bạn sẽ chọn ai?
 
Blackrock Portfolio Management Group – Vị trí phân tích thu nhập cố định
 
Bạn có một cái bánh sinh nhật, làm sao để cắt nó ra thành 8 phần bằng nhau bằng 3 lần cắt?
 
Facebook – Vị trí kỹ sư phần mềm
 
Cho các số từ 1 đến 1000, hãy cho biết những con số tối thiểu cần thiết để tìm ra số đặc biệt nếu có gợi ý cao hơn hoặc thấp hơn cho mỗi lần đoán?
 
 
Amazon – Vị trí quản lý
 
Nếu có 5623 người tham dự cuộc tranh đua, sẽ cần tổ chức bao nhiêu trận đấu để tìm ra người chiến thắng?
 
Epic Systems – Vị trí quản lý dự án
 
Một quả táo có giá 20 cent, một quả cam có giá 40 cent, một chùm nho có giá 60 cent, vậy giá của một quả lê là bao nhiêu?
 
Apple – Vị trí kỹ sư kiểm định phần mềm
 
Có 3 cái hộp, một hộp chứa toàn táo, một hộp chứa toàn cam, một hộp chứa cả táo và cam. Các hộp đều bị dán nhãn sai. Mở một hộp mà không được nhìn vào bên trong, chỉ được lấy ra một quả trong đó. Chỉ bằng cách nhìn vào loại quả đã được lấy ra đó, làm sao biết được 2 hộp còn lại chứa quả gì?
 
Argus Information & Advisory Services – Vị trí phân tích
 
Có bao nhiêu cái đèn giao thông tại bang Manhattan?
 
Eze Castle – Vị trí bảo hiểm chất lượng
 
 
Bạn bị bỏ trong một phòng tối kín mít, trong đó có 19 cái tất xám và 25 cái tất đen. Có bao nhiêu xác xuất bạn lấy được đôi tất cùng màu?
 
Guardsmark – Vị trí viết bài
 
Điểm chung giữa rượu và gỗ là gì?
 
IBM – Vị trí kỹ sư phần mềm
 
Làm sao có thể đo được cân nặng của một con voi mà không dùng cân?
 
Intel – Vị trí kỹ sư xác thực hệ thống
 
Có 8 đồng xu, 7 đồng nặng như nhau và 1 đồng nhẹ hơn. Hãy tìm ra đồng xu nhẹ nhất sau 3 bước hoặc ít hơn?
 
New York Life – Vị trí trưởng đại lý bán hàng
 
Tại sao bạn cho rằng chỉ một tỷ lệ dân số rất nhỏ lại đóng góp được hơn 150.000 USD?
 
Schlumberger – Vị trí kỹ sư
 
Bạn phụ trách 20 người, làm sao sắp xếp họ để tìm ra số lượng xe đạp đã được bán tại khu vực của bạn trong năm vừa qua?
 
The Nielsen Company – Vị trí phân tích nghiên cứu
 
Tại thành phố này, người ta đã uống bao nhiêu cốc bia trong tuần vừa rồi?
 
UBS Bank – Vị trí giao dịch và bán hàng
 
Căn bậc 2 của 2000 bằng bao nhiêu?
 
USAA – Vị trí kỹ sư phần mềm
 
 
Một đoàn tàu rời đi từ San Antonio đến Huston với tốc độ 60 dặm/giờ. Một đoàn tàu khác đi theo chiều ngược lại với vận tốc 80 dặm/giờ. Huston và San Antonio cách nhau 300 dặm. Nếu một con chim bay từ San Antonio với vận tốc 100 dặm/giờ và quay đầu sau đó đáp xuống con tàu đi từ Huston, và tiếp tục bay cùng đoàn tàu cho đến khi 2 con tàu gặp nhau. Hỏi con chim bay được quãng đường là bao nhiêu?
 
US Bank – Vị trí phát triển chương trình
 
Loại kẹo M&M đã được làm như thế nào?
 
Volkswagen – Vị trí phân tích kinh doanh
 
Bạn sẽ làm gì nếu được thừa kế 1 chiếc pizza?

Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

Nếu may mắn không đến với mình, hãy tự đi tìm nó.

Thiếu kinh nghiệm, vốn đầu tư tiêu hết vèo chỉ sau 12 tháng, phải cầm cố cả nhà cửa, Nguyễn Ngọc Điệp vẫn không từ bỏ ý xây dựng web mua sắm có cái tên rất Việt - Vatgia.com.

Xuất thân từ một gia đình có truyền thống kinh doanh lâu đời (Nhà may Phú Hưng với hơn mười cửa hàng tại Hà Nội), dường như chẳng bao giờ Điệp phải lo toan đến những chuyện cơm - áo - gạo - tiền.
Năm 22 tuổi sau khi tốt nghiệp trường Đại học Ngoại Thương, Điệp nhanh chóng đầu quân cho một doanh nghiệp ở Nhật Bản rồi trở thành một trong những người làm thuê với mức lương tháng lên tới hơn 10.000 USD. Anh nhanh chóng tậu nhà, xe và nhiều phương tiện khác có giá trị mà chẳng cần bất cứ sự trợ giúp nào từ cha mẹ.
Tưởng chừng với bệ phóng vững chắc và khởi đầu suôn sẻ ấy, Điệp sẽ chọn lựa cho mình lối an toàn: Nối nghiệp gia đình phát triển nghề may lâu đời hoặc trở thành người làm thuê có mức thu nhập cao ngất ngưởng. Thế nhưng, khi đã có trong tay gần như mọi thứ - nhà cửa khang trang ở Hà Nội, xe hơi, khoản thu nhập mơ ước, Điệp vẫn đau đáu phải làm cái gì đó để bằng hiểu biết của mình đem lại nhiều giá trị cho xã hội hơn.
Ông chủ web Vatgia.com - Nguyễn Ngọc Điệp.
“Cuộc đời là chuỗi những nhân duyên, chẳng ai sinh ra đã nghĩ mình sẽ trở thành ông chủ doanh nghiệp, tôi cũng vậy. Đôi khi cơ hội đến bất ngờ như thể số phận đã định sẵn vậy và nó buộc phải xảy ra”, Giám đốc Vatgia.com lý giải rất đơn giản về con đường khởi nghiệp của mình.
Điệp bén duyên với vatgia.com tại thời điểm kiến thức của anh về công nghệ thông tin lẫn thương mại điện tử vẫn ở giai đoạn chưa có gì. Năm thứ 4 - khoa tiếng Nhật, trường Đại học Ngoại thương, anh đầu quân cho một công ty chuyên về xuất khẩu lao động, đầu tư, xuất nhập khẩu, tư vấn du học, du lịch, tổ chức event… Sau đó, anh nhận được suất học bổng tại Nhật và vừa học vừa làm việc tại đây. Những ngày trên đất Nhật Bản, được tiếp xúc nhiều với cộng đồng mạng với phương thức giao dịch trực tuyến, Điệp bắt đầu tập làm quen với thương mại điện tử.
Hồi đó, bạn bè, người quen thường nhờ Điệp đặt mua máy tính, máy ảnh, camera, mỹ phẩm,… của Nhật để gửi về Việt Nam. Công việc bận rộn, không có điều kiện đi lại nhiều, Điệp mày mò đặt mua hàng qua các trang mạng của Nhật. Thực hiện càng nhiều giao dịch online, Điệp càng thấy ham mê. Anh bắt đầu để tâm nghiên cứu các website thương mại điện tử tại đây.
Rồi thông qua các cuốn sách viết về hiện tượng kinh tế của Nhật Bản cũng như thế giới, anh ngẫm ra một điều: Hầu hết tỷ phú thế giới đều tập trung vào 4 lĩnh vực chủ chốt: công nghệ, bất động sản, dầu lửa và phân phối. Trong lĩnh vực công nghệ các công ty hàng đầu như Yahoo, Google hay Facebook,… đều được thành lập từ hai bàn tay trắng bởi những người rất trẻ. Từ đây, Điệp nhen nhúm ý tưởng thành lập công ty riêng kinh doanh lĩnh vực khá mới tại Việt Nam - bán hàng qua mạng.
Ban đầu, Điệp có ý tưởng xây dựng một website hoàn toàn bằng tiếng Nhật để cung cấp thông tin về Việt Nam cho khách hàng Nhật Bản. Tuy nhiên, trong quá trình làm việc với họ, anh hiểu rằng người Nhật yêu cầu tiêu chuẩn rất cao. Ngoài thông tin đồng bộ, họ còn yêu cầu hệ thống thanh toán, thẻ tín dụng… kèm theo, nên anh làm thử bằng tiếng Việt trước.
“Bạn bè là người Nhật khi biết ý tưởng này cũng khuyên tôi nên tập trung làm thị trường Việt Nam bởi với gần 90 triệu dân, đây là một thị trường vô cùng tiềm năng cho thương mại điện tử, lại đang bị bỏ ngỏ hoàn toàn, chưa có một công ty nào chiếm lĩnh”, Điệp kể.
Anh mang ý tưởng này đến làm việc với gần 20 công ty có tiếng về công nghệ tại Việt Nam để đặt hàng họ phát triển. Tất cả đều lắc đầu từ chối vì yêu cầu của Điệp đưa ra về dữ liệu và tính năng quá khó và phức tạp. Chán nản nhưng Điệp không chịu bỏ cuộc, anh tiếp tục tìm người nghiên cứu độc lập. Sau 6 tháng làm ngày làm đêm, website vatgia.com bắt đầu thành hình vào đầu năm 2007.
Những ngày đầu hào hứng, Điệp nhẩm tính với số vốn tích lũy vài trăm nghìn đôla, cộng thêm tiền cho thuê căn nhà anh sở hữu và tiền lương làm thêm cho công ty cũ, anh có thể duy trì được công ty mới hoạt động. Ai ngờ, đúng một năm sau, khi vatgia.com vẫn còn trong giai đoạn khởi động, chưa mang lại doanh thu thì nguồn vốn mà anh có - 300.000 đôla bắt đầu cạn kiệt. Trong khi, mỗi tháng anh vẫn phải ứng tới 200 triệu đồng để trả lương nhân viên, Vatgia.com đứng chênh vênh bên bờ phá sản. Đã có lúc anh tính đến việc bán nhà, bán xe, cầm cố đồ đạc có giá trị để duy trì công ty hoạt động.
Thế nhưng, trong lúc khó khăn nhất, vận may vẫn mỉm cười với Điệp. Bạn bè bên Nhật biết anh khó khăn đã tự nguyện giúp đỡ người 5.000, người 10.000 đôla và động viên anh vượt khó. Được bạn bè giúp sức, vatgia.com tiếp tục duy trì hoạt động cho đến tháng 3/2008 thì Quỹ đầu tư mạo hiểm của Mỹ - IDG đã quyết định rót vốn vào đây. “Trước khi IDG vào một tháng, chúng tôi đang ở giai đoạn cầm cự, anh em 'ăn cơm nắm nằm vùng' để duy trì hoạt động của công ty”, Điệp kể.
Thế nhưng, có tiền, Điệp lại vấp phải khó khăn mới - đó là nghĩ cách tiêu tiền. “Có tiền, chúng tôi bắt đầu mở rộng quy mô, lập cơ sở mới, thuê văn phòng to đẹp hơn, thu nhập anh em cũng tăng đáng kể. Thế nhưng, cái khó lại nảy sinh”, Điệp kể.
Vatgia.com khởi đầu với 5 thành viên bỗng chốc tăng tới 70 người, rồi 120 nhân viên… Điệp đối mặt với thách thức trong quá trình hoạt động, nhân viên đi về không ai quản lý, phòng nhân sự chưa có, mỗi thành viên quản lý một nhóm nhỏ độc lập như một vương quốc riêng.... Mọi thứ trở nên hỗn loạn. Lúc bấy giờ, Điệp cầu cứu các công ty lớn cùng ngành tại Nhật.
“Sau khi nghe, họ không đưa ra lời khuyên mà tặng cho cuốn sách và nói về nhà đọc, mọi bí quyết nằm cả trong đó”, anh kể. Đọc xong cuốn sách “Xây dựng để trường tồn” mà bạn bè tặng, Điệp thở phào. Anh hiểu rằng muốn công ty lớn mạnh phải cần xây dựng một văn hóa riêng, có giá trị cốt lõi, mục tiêu dài hạn... mới có thể thống nhất phát huy được sức mạnh tinh thần và mọi nguồn lực của nhân viên.
Điệp tâm niệm trong công ty, ông chủ duy nhất là khách hàng. "Tôi nhớ mãi câu nói của Sam-Walton người sáng lập Tập đoàn bán lẻ số 1 thế giới Wal-Mart: Trong công ty, chỉ có một ông chủ duy nhất đó là khách hàng. Khách hàng có thể đuổi việc từ giám đốc cho đến nhân viên chỉ với một hành động duy nhất đó là mua hàng của công ty khác. Chính câu nói này đã định hướng toàn bộ công ty tôi”, Điệp nói.
Xác định được hướng đi, mục tiêu và giá trị cốt lõi, vatgia.com nhanh chóng ổn định hệ thống và tạo nên những bước nhảy vọt. Đến đầu năm 2010, vatgia.com bắt đầu tạo ra dòng tiền dương.
Nhiều năm nay, Điệp vẫn trung thành với chiếc xe mà anh mua khi còn làm tại công ty cũ và giữ mức lương 1.000 đôla một tháng. Trong khi đó, nhiều cán bộ dưới quyền nhận khoản thu nhập gấp đôi thậm chí gấp 3 so với giám đốc. Sở dĩ anh sống sung túc với mức lương "khiêm tốn" này vì cho rằng mình may mắn khi vẫn giữ được 2 căn nhà cho thuê. Đây là 2 trong số 3 căn nhà mà Điệp mua được tại thời điểm chưa thành lập công ty riêng.
Năm học lớp 9, bố mẹ ly hôn, anh phải ở nhờ họ hàng và di chuyển hết nơi này đến nơi khác. Tại thời điểm đó, Điệp hiểu được giá trị của ngôi nhà nên khi kiếm được tiền là anh quy đổi hết ra nhà đất. Thế nhưng kể từ khi mở công ty, tất cả nhà đều phải cho thuê để có tiền duy trì Vatgia hoạt động.
Năm 2008 (vừa tròn 30 tuổi) anh được về ở tại căn nhà của chính mình bởi đã có dòng tiền đầu tư đến từ IDG. “Phần thưởng lớn nhất đối với tôi trong quá trình khởi nghiệp là đã trở về được chính ngôi nhà của mình chứ không phải tiếp tục sống kiếp ở thuê nữa”, Điệp tâm sự.

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

Chừng nào mới được thế này nhỉ?

 
Kamprad, người sáng lập hãng IKEA, được nhắc đến không ngớt trên các phương tiện truyền thông, sau khi tờ tạp chí chuyên về kinh doanh của Thụy Điển, Veckans Affarer, đăng bài nói rằng ông đã “qua mặt” Bill Gates và được coi là người giàu nhất thế giới. Dù cơ cấu sở hữu “khác người” của IKEA biến bài báo trên thành chủ đề của những cuộc tranh luận, với lý do khi đó Kamprad đã không còn là chủ của IKEA, thì vẫn không ai nghi ngờ rằng IKEA là một trong những công ty tư nhân lớn nhất và thành công nhất thế giới, với hơn 200 cửa hàng ở 31 quốc gia, hơn 75 ngàn nhân viên và tạo ra lợi nhuận hơn 12 tỷ EUR hàng năm từ việc bán hàng.
Sự ra đời của một doanh nhân
Kamprad sinh năm 1926 ở miền Nam Thụy Điển và lớn lên ở một trang trại có tên là Elmtaryd cạnh ngôi làng nhỏ ở Agunnaryd. Từ khi còn ít tuổi, ông đã học được cách mua sỉ diêm ở Stockholm rồi bán lại với giá cao hơn chút ít. Khoản chênh lệch không nhiều, nhưng đây quả là món tiền lời đáng mơ ước của một người dân nông thôn. Ông dùng khoản tiền này để tái đầu tư và mở rộng kinh doanh sang mặt hàng cá biển, lúa mạch, đồ trang trí cây thông Noel, bút chì…Năm 17 tuổi, cha Kamprad tặng ông một số tiền khá lớn để thưởng cho thành tích học tập ở trường phổ thông. Bạn có biết ông dùng khoản tiền đó vào việc gì không? Ông lập công ty IKEA. Sự ra đời của IKEA
Cái tên IKEA được hình thành từ những chữ viết tắt của Ingvar Kamprad (I.K.) cộng với chữ cái đầu tiên của Elmtaryd và Agunnaryd, trang trại và làng quê nơi ông lớn lên. Ông tiếp tục mở rộng hoạt động kinh doanh sang một loạt các mặt hàng khác, kể cả ví da, đồng hồ, đồ kim hoàn và tất chân. Khi phát triển năng lực kinh doanh để đáp ứng những đòi hỏi khác nhau của khách hàng, ông tạm thời ngưng sử dụng thư đặt hàng mà thuê luôn những chiếc xe chuyên dùng chở sữa ở địa phương vận chuyển hàng cho mình.
Hướng đến đồ gỗ nội thất
Năm 1947, lần đầu tiên Kamprad đưa đồ gỗ và nhóm sản phẩm chính của hệ thống cửa hàng của IKEA. Việc khai thác nguồn hàng từ các nhà sản xuất địa phương cho phép ông giữ được mức giá bán thấp so với các đối thủ cạnh tranh trong lĩnh vực này. Đồ gỗ nội thất dần dần trở nên “hút khách”, và vào năm 1951, Kamprad quyết định không theo đuổi những mặt hàng khác mà chỉ dồn hết sự tập trung vào đồ gỗ. Năm 1953, IKEA mở phòng trưng bày đồ gỗ đầu tiên dưới áp lực rất lớn của đối thủ cạnh tranh. Lúc này, công ty đang ở trong cuộc chiến về giá với đối thủ chính, vì thế, phòng trưng bày này giúp cho người tiêu dùng tiếp xúc gần hơn với sản phẩm đồ gỗ của công ty, bởi họ nhìn thấy được, chạm vào được, cảm thấy và tin tưởng được vào chất lượng trước khi quyết định mua hàng.
Cuộc đua dẫn đến sự đổi mới
IKEA giờ đây đã trở nên nổi tiếng khắp thế giới nhờ vào yếu tố luôn đổi mới và phong cách đặc trưng trong thiết kế kiểu dáng. Hầu hết sản phẩm đồ gỗ nội thất của IKEA đều có thể xếp gọn lại được, nhờ đó tiết kiệm được chi phí vận tải, hạn chế tối đa sự hư hỏng trong quá trình di chuyển, tăng dung lượng hàng trên cùng diện tích kho bãi, đồng thời giúp khách hàng dễ dàng hơn trong vận chuyển, nếu họ không muốn sử dụng dịch vụ này của công ty. Tuy nhiên, nguyên nhân sâu xa của việc này là áp lực cạnh tranh từ phía những đối thủ của IKEA đối với các nhà cung cấp của IKEA, đến độ họ đã gần như tẩy chay IKEA, buộc IKEA phải tự mình xoay sở.
Kiểu dáng đẹp, nhiều chức năng, chất lượng cao cộng với giá bán thấp
Tầm nhìn của Kamprad chính là động lực thúc đẩy thành công của IKEA. Công ty đã tuyển dụng và tổ chức đào tạo các nhà thiết kế của riêng mình. Kamprad tin rằng công ty tồn tại không chỉ để cải tiến, phát triển cuộc sống, mà phải hướng đến sự phát triển chính những con người ở đây. Việc thiết kế cửa hàng theo nguyên tắc tự phục vụ và tính đa dụng, dễ kết hợp của các bộ phận đồ gỗ nội thất không hoàn toàn vì mục đích kiểm soát hay tiết kiệm chi phí, mà đó còn là cơ hội để nhân viên công ty thể hiện sự sáng tạo. Ý tưởng này lại được củng cố thêm trong các chiến dịch quảng bá sản phẩm cũng như trong các cuốn catalog giới thiệu của IKEA.
Tất cả đều ở trong gia đình
Kamprad đã tỏ ra cực kỳ sắc sảo, khôn ngoan, thậm chí có đôi phần láu cá, trong việc xây dựng cơ cấu tổ chức của IKEA. Về thực chất, công ty thuộc quyền sở hữu và điều hành của gia đình Kamprad theo phong cách Thụy Điển, với hàng loạt công ty con kiểm soát những bộ phận khác nhau trong các hoạt động của IKEA, như nhượng quyền kinh doanh, sản xuất, phân phối. IKEA thậm chí không chỉ một lần từ chối việc chiếm lĩnh thị trường, bởi theo Kamprad, việc này có thể làm chậm lại quá trình ra quyết định của công ty mỗi khi tung ra đợt sản phẩm mới- điều chủ yếu tạo nên đà tăng trưởng ấn tượng của IKEA.
Tính tiết kiệm và lòng nhân hậu
Một mặt, Kamprad đại diện cho cuộc sống, sự sung túc với “giá cả phải chăng”. Ông luôn sử dụng tàu điện ngầm để đi làm, còn khi ông lái xe thì đó là chiếc Volvo cũ kỹ. Mọi người còn đồn đại rằng, ông từ chối không uống soda với cái giá đắt đỏ ở trong quầy bar khách sạn, nơi ông đang ở, mà ra ngoài đi tìm cửa hàng gần nhất để mua. Thế nhưng ai cũng biết IKEA là công ty có truyền thống làm từ thiện, luôn tài trợ các hoạt động ở địa phương, cũng như ủng hộ cho quỹ nhi đồng Liên hiệp quốc và nhiều tổ chức khác.Bạn hãy nghe ông chủ của IKEA tự nói về mình:
......
- Trong lĩnh vực kinh doanh, tôi nghĩ rằng tôi không khác biệt lắm so với mọi người, bởi vì cũng như họ, tôi bắt đầu kinh doanh từ rất sớm. Đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác sung sướng khi được cầm những đồng tiền lãi đầu tiên do chính mình làm ra. Lúc đó, tôi mới hơn 5 tuổi một chút.
- Có lẽ tâm trí tôi không hoàn toàn dành cho công việc trang trại, đồng áng… Nhưng tôi luôn tự hào rằng tôi biết vắt sữa bò và biết đánh cỏ thành đống như một nông dân thực thụ.
- Tôi cảm thấy vui thích trong mọi hoạt động kinh doanh. Nhưng tôi còn sung sướng hơn nhiều mỗi khi nắm bắt được ý tưởng mới, và tôi biết cách thuyết phục người khác rằng những ý tưởng đó có thể trở thành hiện thực. Việc này giúp tôi không ngừng tìm kiếm những khả năng mới và suy nghĩ về tất cả những gì có thể sinh lợi nhuận.
- Thành công hoàn hảo nhất là những thành công không gắn liền với mất mát. Đáng tiếc rằng tôi đã nhiều lần thất bại.
- Tôi phải bỏ rất nhiều thời gian để học cách không tin vào người khác. Giờ đây khi lớn tuổi, tôi đã trở nên thận trọng và biết đánh giá con người hơn, nhưng với các cộng sự của mình, tôi vẫn tin tưởng tuyệt đối.
- Triết lý kinh doanh của IKEA được xác định bằng một nguyên tắc vàng: bất cứ vấn đề gì cũng phải được nhìn nhận như một khả năng mới. Chính các vấn đề mang lại cho chúng ta những cơ hội bất ngờ.
- Đã từ lâu tôi luôn tuân theo một quy tắc cũ kỹ: giảm lượng hàng bán ra 1% sẽ kéo theo giảm doanh thu 10%. Vì thế, tổng lượng hàng hóa bao giờ cũng đóng vai trò quan trọng đối với IKEA. Vì thế, kiểm soát chặt chẽ được chi phí ở tất cả các phân đoạn trong hoạt động kinh doanh gần như là sở thích của chúng tôi.
- Đến bây giờ tôi vẫn giữ nguyên thói quen trả giá khi mua hàng. Vợ tôi rất khó chịu về chuyện đó. - Các nhà kinh tế của chúng ta thường khẳng định rằng cần phải tăng tỷ lệ phần trăm của lợi nhuận ròng. Tôi đã hỏi một nhà kinh tế: “Thế thì tỷ lệ đó là bao nhiêu?”. Tỷ lệ phần trăm cũng khó đoán như một câu đó vậy. Điều duy nhất làm chúng tôi quan tâm ở IKEA là trong túi chúng tôi còn lại bao nhiêu tiền sau kết thúc đợt bán hàng.
- Triết lý của tôi có thể tóm tắt như sau: để quản lý tốt thì phải hiểu biết mọi việc đến từng chân tơ kẽ tóc.
- IKEA không bao giờ mua hàng của IKEA, mà người ta phải sản xuất thứ hàng khác dành cho chúng tôi.
- Tôi vẫn thường hay nhắc nhân viên của mình rằng, mặt hàng tốt nhất ở IKEA chính là việc cả người mua lẫn người bán đều không thiệt thòi, mà cả hai đều nhận được điều gì đó.
- Nếu chúng tôi có tạo ra cái gì đó mới mẻ, thì đó là mời khách hàng uống cà phê và ăn bánh ngọt. Ngày nay, sáng kiến này đã được biến thành chuỗi cửa hàng tiện ích hàng năm mang về cho công ty hơn 2 tỷ cron. Công việc buôn bán không thể thực hiện được với cái dạ dày rỗng.
- “Điều gì là chính yếu trong quản lý?”
- người ta vẫn hỏi tôi như vậy. Tôi nói, đó là tình cảm. Nếu anh không chiếm được cảm tình của người khác, anh không bao giờ có thể bán được thứ gì cho họ. Tình cảm và kinh doanh không hề loại trừ nhau.
- Với vị thế và quyền uy của mình, tôi có thể nói bất cứ chuyện vớ vẩn, ngu ngốc nào mà không ai dám ngắt lời. Đây chính là rắc rối đáng sợ của nhà lãnh đạo.
- Tôi không bao giờ thỏa mãn cả. Có điều gì đó nhắc nhở tôi rằng những gì tôi đã làm được hôm nay đến mai phải được làm tốt hơn.

Thứ Ba, 14 tháng 12, 2010

Mẹ vắng nhà

Mẹ đi công tác miền Nam 1 tháng. “Á hậu 1” đành phải thay mẹ đảm nhiệm công việc không tên.
 

Nhà mình hỏng chiếc máy giặt, bố mẹ chưa có đủ tiền để sắm cái mới nên quần áo bẩn phải giặt bằng tay. Biết tính con gái rượu đỏng đảnh, lại không được chăm chỉ cho lắm nên bố đồng ý “đồ ai người đó giặt”. Thế là, lần đầu tiên trong gần 18 năm qua, con mới phải tự tay giặt quần áo cho mình. Mùa đông Hà Nội rét căm căm, ngâm bàn tay vào nước xà phòng thấy lạnh buốt. Bỗng thấy thương mẹ quá. Hóa ra bao nhiêu ngày nay, mẹ vẫn toàn giặt quần áo - không chỉ cho mẹ mà còn cho cả nhà. Đã thế, con gái mẹ chẳng biết thương mẹ vất vả, quần áo chỉ mặc đúng một ngày là đã…vứt vào chậu. Thế mà chỉ sang ngày hôm sau, áo quần đã sạch sẽ trở lại, được là lượt phẳng phiu và gấp gọn trong tủ quần áo của con rồi.
Mẹ vắng nhà, con cũng phải đảm nhiệm cương vị nấu cơm. Bình thường, không hiểu mẹ lo toan ra sao, mà cơm nước lúc nào cũng tinh tươm đến thế. Con gái của mẹ, chỉ học một buổi trong ngày. Chiều về được nghỉ. 5 h chiều đã nổi lửa nấu cơm, nhưng cứ loay hoay tới 7 h mới xong. Đặt nồi nước luộc rau trên bếp, nước đã sôi ùng ục rồi mà rau vẫn chưa kịp rửa xong. Xào có chảo rau bé xíu, lúc cần nêm nếm mới phát hiện bình gia vị đã gần hết, con lại chẳng biết gói gia vị mới mẹ để chỗ nào. May quá, còn tý nước mắm trong chai, dốc nốt vào chảo, hơi nhạt một tý, bố thông cảm nha. Đáng đời con gái bao lâu không thèm quan tâm trong bếp có những vật dụng gì.
Có mẹ ở nhà, con gái toàn len lén đùn việc dọn rửa bát đũa, lau dọn nhà cửa…cho mẹ. Hôm thì con kêu đau bụng, hôm lại bận học, hôm thì ăn ào ào liền mấy bát cơm rồi đặt bát xuống mâm trước nhất, phóng thẳng lên phòng. Một lát sau, áng chừng mẹ đã dọn dẹp xong mới lò dò…đi xuống. Mà mẹ làm nhanh thật. Bát đĩa gọn gàng, chiếc bàn ăn sáng bóng, bếp dọn tinh tươm như chưa từng có một cuộc nấu nướng nào trước đó…Giờ, vắng mẹ, một mình con loay hoay với bãi chiến trường, nước lạnh lại làm tê cứng hai bàn tay…
Vắng mẹ, nhà cửa của hai bố con như đảo lộn. Sáng sớm, bố dậy, cuống cuồng tìm bộ quần áo công sở. Tìm mãi không thấy đâu, hóa ra chúng vẫn còn còng queo vắt vẻo trên dây phơi quần áo, chưa có ai cất. Chiếc khăn len của con cũng thế, tự dưng không cánh mà bay khỏi mắc áo. Vắt óc mãi mới nhớ ra tối qua đi về muộn, con vứt luôn trên thành ghế sa-lông phòng khách. Giá mà có mẹ, thể nào mẹ cũng thu vén trước khi tắt đèn đi ngủ. Đồ vật ở đâu sẽ về lại vị trí của nó. Giờ, hai bố con, hai người lớn mà sao cứ như đàn kiến vỡ tổ. May mà nhà không có khách, nếu không chắc họ sẽ chết ngất vì sự lộn xộn…
Ngày đầu nghe tin mẹ đi công tác miền Nam, hai bố con nhìn nhau hấp háy mắt. Thế là được trở thành đàn chim xổ lồng rồi. Ngay hôm sau, bố ra lệnh từ nay tối tối, thay vì ở nhà theo “lệnh” của mẹ, hai bố con sẽ đi chơi dạo phố xả láng. Nhưng, chỉ được có một hai bữa, cả hai đều không thấy vui như đã nghĩ. Hai bố con xải bước trên đường, vẫn là khung cảnh ấy, vẫn là những tiếng xe cộ nườm nượp náo động ấy, mà sao thiêu thiếu cái gì rất lạ. Bỗng thèm được nằm nhà, nghe tiếng mẹ nhẹ nhàng nhắc nhở: Con học bài đi.Còn bố thì đừng làm việc khuya quá nhé. Cũng lại thèm bóng mẹ thi thoảng bê đĩa kẹo dẻo, hay nấu bát súp nóng lúc đêm khuya để hai bố con tẩm bổ…Mẹ của con cũng đi làm 8 tiếng như ai, nhưng, chiều về một tay mẹ lèo lái con thuyền gia đình băng băng, như là có sức khỏe của thần tiên vậy.
Cái lồng chim ơi, mẹ mau về đi. Về để cho hai bố lại được tự nguyện nhốt vào trong cái lồng ấy, mẹ nhé.

Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2010

Dâu Tây dạy con!

Không ăn thì cứ nhịn đói

Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sang lên bàn và bận rộn  làmviệc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải.

Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết.

Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: “Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rồi, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười nói: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?” Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa.

Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5 - 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc như nó, mỗi cuối tuần là đem một đống quần áo dơ về nhà.

Có một ngày buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: “Xem ra con đúng thật không muốn ăn! Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết.” Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: “Yes!” Và trong lòng tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau!

Buổi chiều, Susan bàn bạc với tôi, buổi tối do tôi nấu món ăn Trung Hoa. Trong lòng tôi suy tư một lúc, Peter đặc biệt thích món ăn Trung Hoa, nhất địng Susan cảm thấy sáng nay không ăn được gì hết, nên muốn buổi tối cháu ăn ngon nhiều hơn. Buổi tối hôm đó, tôi trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích ăn nhất, tôm, và còn sử dụng mì Ý làm theo mì lạnh kiểu Trung Hoa. Peter thích nhất món mì lạnh, người nhỏ nhỏ như thế nhưng có thể ăn được một tô lớn.

Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan lại đến gần lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: “Chúng ta không phải giao ước rồi, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó.” Peter nhìn khuông mặt nghiêm túc của người mẹ, “òa” lên một tiếng rồi khóc, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm.” “Không được, nói rồi là phải giữ lời.” Susan không một chút động lòng.

Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi: “Ớ nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ.” Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi.

Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trưng trưng nhìn ba người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý thật sự của Susan khi để tôi nấu món Hoa. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn.

Lúc ngủ tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Trung không?”. Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!” Peter nuốt nước miếng lại hỏi: “Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?” “Đương nhiên được rồi.” Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi ra.

Phần lớn dưới tình trạng này, Peter rất tích cực ăn cơm, nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ mất miếng ăn, và chịu cực hình bụng đói. Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu gái, lúc như tuổi của Peter, vì phải dỗ dành cho nó ăn cơm, mấy người cầm lấy tô cơm và dí theo sau đuôi nó, nó còn chưa chịu ngoan ngoãn, còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn thêm một chén thì mua thêm một đồ chơi…
 
Ăn miếng trả miếng

Có một lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi. Rất nhanh, Peter đã cùng hai cô gái chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mũ, cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ, Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, rất mạnh đập lên đầu cô bé kia, cháu gái kia bần thần một lúc và khóc thật lớn. Còn cháu kia khi thấy tình hình vậy cũng khóc thật lớn. Đại khái, Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn.

Susan đi về phía trước sau khi hiểu được đầu đuôi sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, gõ một cái mạnh lên đầu Peter. Peter không phòng bị, và té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở lên. Susan hỏi Peter: “Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?”. Peter một bên khóc một bên lắc đầu. Tôi tin rằng, lần sau nó sẽ không làm thế nữa.

Cậu của Peter đã tặng cho cháu một chiếc xe đạp nhỏ, Peter rất thích, lấy làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong xóm là bạn thân của Peter, đã thỉnh cầu Peter mấy lần muốn chạy thử chiếc xe nhỏ này, Peter vẫn không đồng ý. Có một lần, mấy cháu nhỏ chơi chung với nhau, Lusi thừa lúc Peter không để ý lén lén nhảy lên chiếc xe, và chạy đi. Sau khi Peter phát hiện rất phẫn nộ, méc với Susan. Susan đang nói chuyện và uống café với mẹ của những đứa nhỏ kia, bèn mỉm cười trả lời con: “Chuyện của chúng con thì chúng con tự giải quyết, mẹ không quản được.” Peter bất lực quay đi.

Qua được ít lát, Lusi chạy chiếc xe về. Peter vừa thấy Lusi thì lập tức đẩy bạn té xuống đất, dật lại chiếc xe. Lusi ngồi bẹp tại đất và khóc lên. Susan ẵm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại.
Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn tham gia chung.

Nó đã chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa: “Mẹ, con muốn chơi với Lusi và chúng nó.” Susan không đả động gì và trả lời: “Con tự kiếm mấy bạn ấy vậy!”.

"Mẹ ơi, mẹ đi với con hen.” Lời thỉnh cầu của Peter. “Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con lại muốn chơi với mọi người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề".

Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi, lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không biết từ lúc nào mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.

Quản giáo con cái là chuyện của cha mẹ

Cha mẹ của Susan ở tại California, biết tôi đã đến hai người đã lái xe đến thăm chúng tôi. Trong nhà có khách tới, Peter rất hào hứng. chạy lên chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách cái thùng bê tới bê lui trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, không được làm nước văng lung tung trong nhà, Peter để ngoài tai.

Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Peter nghịch ngợm còn chưa thấy mình làm sai việc, còn rất đắc ý lấy chân dẫm lên vũng nước, làm ướt hết quần. Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp. Susan giật lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó: “Lau sàn cho khô, cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch.” Peter không chịu vừa khóc vừa la. Susan không nói thêm lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại. Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn chạy đến ẵm cháu ra. Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói: “Đó là chuyện của Susan".

Đến một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong phòng trữ đồ hét thật lớn: “Mẹ ơi, con sai rồi.” Susan đứng ở ngoài hỏi: “Thế giờ con biết phải làm gì chưa?” “Con biết.” Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao hơn 2 người của nó ra sức lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cởi quần áo dơ ra, xách trên tay, trần chuồng chạy vô nhà tắm, hí hửng giặt đồ.

Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng. Ở rất nhiều gia đình Trung Quốc, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề “đại chiến thế giới”, luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cãi nhau, gà bay chó chạy.

Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter nói chuyện, nhắc đến chuyện này, làm tôi ấn tượng sâu sắc bởi câu họ nói: “con cái là con cái của cha mẹ, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ".

Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng lại bẩm sinh nghịch ngợm, lúc nó quan sát được thành viên trong gia đình có phân biệt khác thường, nó sẽ rất nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này không làm cải thiện hành vi của nó mà chẳng có lợi cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn, thậm chí còn đem lại những vấn đề khác.

Ngoài ra, thành viên trong gia đình còn xảy ra xung đột, gia đình có không khí không hòa thuận sẽ đem đến nhiều cảm giác không an toàn cho trẻ, đối với việc phát triển tâm lý của nó phát sinh  ảnh hưởng bất lợi. Cho nên, dù là bậc cha mẹ hay ông bà có vấn đề phân chia giáo dục con cái, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau cũng không nên ở trước mặt con cái xảy ra mâu thuẫn.

Ông bà ngoại của Peter ở lại một tuần và chuẩn bị về Cali. Hai ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình: “Peter muốn chiếc xe đào đất, tôi có thể mua cho nó chứ?”. Susan suy nghĩ rồi nói: “Cha mẹ lần đến này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm qùa rồi , đến Noel mới mua nó làm quà vậy!”.

Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào với thằng nhóc này, sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi đó nói: “Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này làm quà.” Khẩu khí rất thích thú và mong đợi.

Tuy Susan nghiêm khắc như vậy với cháu, nhưng Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, nó sẽ thu thập một số hoa hoặc là lá mà nó cho là đẹp rồi trịnh trọng tặng cho mẹ. Người ngoài tặng quà cho nó, nó luôn gọi mẹ cùng mở quà chung; có thức ăn ngon luôn để một nửa cho mẹ.

Nghĩ đến nhiều đứa trẻ Trung Quốc coi thường và lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục con dâu Tây này của tôi. Theo tôi mà nói, ở phương diện giáo dục con cái của các bà mẹ Phương Tây rất xứng đáng để các bà mẹ  học theo.

Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010

Tâm thế chuẩn bị cho tương lai...

Trong khoá học Bản đồ tới tương lai tại Hạ Long vừa qua mình biết thêm được rất nhiều bạn bè, và thông qua những người bạn đó mình lại còn được biết thêm rất nhiều người thú vị nữa. Chuỗi zích zắc này chắc chẳng bao giờ hết thúc...

Qua bác Phúc (người ít tóc nhất khoá học) mình làm quen được với một nhân vật sinh năm 89 cực kỳ thú vị. Đó là bạn Nguyễn Văn Dũng, một chuyên gia trong lĩnh vực Internet, hiện đang quản lý một số công ty hoạt động trong lĩnh vực này và đầu tư với hàng chục nhân viên.

Nguyễn Văn Dũng

Đã được bác Phúc giới thiệu trước và mình có tìm hiểu về công ty của Dũng qua mạng Internet, biết sơ về quy mô một công ty do Dũng nắm 80% cổ phần, đó là Công ty Netlink, nên mình hoàn toàn bất ngờ khi ra tiếp mình là một gương mặt rất trẻ. Câu hỏi đầu tiên buột ra khỏi miệng mình là: Em trẻ quá, xin lỗi em bao nhiêu tuổi? Dũng cười không trả lời. Không nén được sự tò mò, sau vài phút nói chuyện, mình lại lặp lại câu hỏi về tuổi tác lần thứ 2. Lần này, thì Dũng hỏi lại mình, thế chị đoán em bao nhiêu tuổi? Mình rón rén: Chắc em thuộc thế hệ 8x, năm 81,82. Dũng cười cười, em không già thế đâu chị. (Mình nghĩ bụng, đúng trông cái mặt em thì không thể già đến thế!) Mình mạnh dạn: Em sinh năm 84,85. Dũng cười: Em đúng là thế hệ 8x, nhưng là đầu cuối, 89 chị ạ. 

Khủng không? Vào tuổi Dũng, chắc nhiều bạn vẫn còn ăn bám bố mẹ và chỉ quan tâm đến những chuyện nhăng nhít chứ chưa thể có được suy nghĩ và làm được những việc như Dũng đã làm.

Sau đây là những điều mình biết về Dũng sau buổi nói chuyện khoảng 2h đồng hồ và cả những thông tin mình check được trên mạng nữa. Các bạn đọc, bình luận và suy ngẫm nhé!

Kiếm được những đồng tiền đầu tiên khi còn là học sinh cấp II

Dũng là người Hoài Đức, tỉnh Hà Tây (cũ, hiện là Hà Nội). Bố là công nhân viên chức nhà nước, mẹ là giáo viên dạy văn. Khi chưa tìm thấy niềm đam mê của mình là tin học, thì Dũng là một học sinh giỏi.

Dũng biết đến tin học từ những năm đầu cấp II do được tiếp cận với chiếc máy tính ở trường của mẹ. Máy tính lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của Dũng. Tuy nhiên, không giống với các chú bé khác, đến với máy tính là đến với các trò chơi game, Dũng mày mò tự học về các chương trình ứng dụng. Nguồn kiến thức mà Dũng có thể tiếp cận được rất nghèo nàn, đó chỉ là những bài báo in trên các tạp chí về tin học. 

Đến năm Dũng học lớp 7, bố Dũng thấy con hay ngồi máy tính, nghĩ là con mình giỏi tin học lắm (theo lời của Dũng) nên đã đăng ký cho con tham dự cuộc thi Tin học trẻ không chuyên của tỉnh Hà Tây. Cuộc thi có 2 phần: lập trình giải toán và lập trình sáng tạo. Đó toàn là những thứ mà Dũng... chưa hề biết và chỉ có 2 tuần để chuẩn bị. Kết quả Dũng đoạt giải khuyến khích.

Năm Dũng học lớp 8, bố mẹ mua máy tính cho chị Dũng và tất nhiên Dũng cũng được dùng ké. Đến lúc đó Dũng mới bắt đầu được làm quen với Internet. Những năm 2002, 2003, chưa có ADSL, nối mạng đều phải thông qua đường điện thoại và cước phí Internet so với thu nhập của bố mẹ Dũng là không nhỏ. Dũng toàn phải lừa lúc không có bố mẹ để nối mạng trộm và đến cuối tháng khi có hoá đơn trả tiền điện thoại cứ giật mình thon thót, sợ tiền nhiều quá bị bố mẹ mắng.

Khi những quán internet xuất hiện, Dũng thường đạp xe 4,5 km ra huyện để truy cập mạng. Thời gian này, Dũng đã mày mò làm được những trang web và blog riêng cho mình và bắt đầu kiếm được những đồng tiền đầu tiên từ những cá nhân và công ty ấn tượng với sản phẩm của Dũng nên thuê Dũng làm một trang web cho mình. Mọi sự liên lạc đều diễn ra trên mạng và tiền được trả qua bưu điện. Dũng phải nhờ bố đi nhận tiền hộ và giải thích rằng: mọi người nhờ con làm một số việc trên mạng nên trả tiền. Vốn là đứa trẻ ngoan, nên bố Dũng không ghi ngờ gì vào lời nói của con mình. Số tiền đó bố mẹ quản lý, khi cần Dũng có thể xin lại để chi tiêu cho công việc của mình.

Đến năm lớp 9, Dũng lại một lần nữa đi thi cuộc thi Tin học trẻ không chuyên và đoạt giải nhất tỉnh Hà Tây và giải 3 quốc gia. Điểm thi tốt nghiệp cấp II của Dũng cao nhất trường và Dũng đỗ vào trường cấp III Lê Quý Đôn ở Hà Đông, bắt đầu thời gian rời gia đình, trọ học....

Mở công ty riêng khi là học sinh lớp 10

Lúc này không còn bị gia đình kiểm soát, Dũng dành rất nhiều thời gian cho đam mê của mình, việc học hành có phần chểnh mảng. Song song đó, Dũng có tham gia vào một số diễn đàn tin học ở trên mạng.

Trong một buổi offline các thành viên diễn đàn tin học Dũng làm quen với một con nghiện Internet không chuyên khác hơn mình 10 tuổi. Anh này là cán bộ kiểm định xây dựng đang làm việc tại Sở Xây dựng tỉnh Hà Tây. Hoàn toàn bị thuyết phục bởi những việc mà Dũng đã làm được, bạn này quyết định bỏ công việc ổn định của mình (công việc phải trả một số tiền lo lót mới xin được) để cùng Dũng mở công ty, trước sự phải đối của gia đình và vợ. Và hiển nhiên quyết định này của Dũng cũng bị bố mẹ phản đối với luận điểm: tuổi này là tuổi học chứ không phải là tuổi đi làm (một ý kiến hoàn toàn chính xác, nếu không trừ đi một số trường hợp ngoại lệ).

Hai người thành Công ty DTC, công ty chuyên chuyên về thiết kế, cod, vận hành web và một số công việc marketing online khác. Một ngày của Dũng tuần tự diễn ra như sau: sáng làm học sinh, chiều làm nhân viên công ty kiêm nhiệm từ A-Z, tối làm bảo vệ và ngủ tại trụ sở của công ty. Mặc dù cũng có một chút tiếng tăm trên thị trường, nhưng thời gian này công ty luôn phải vật lộn với các vấn đề tài chính, có những lúc Dũng không có cả tiền để ăn, nhưng không dám than vãn với ai... (mình làm mình chịu, còn kêu ai nữa)... 

Đây là khoảng thời gian, Dũng phải nghe nhiều bài thuyết giáo của gia đình và có nhiều trăn trở về nội tâm. Trong quan niệm của nhiều người Việt Nam mà bố mẹ Dũng cũng không phải là ngoại lệ, học là con đường duy nhất đúng đối lứa tuổi của Dũng. Mặc dù không nói ra nhưng Dũng cũng rất băn khoăn về con đường đi của mình, đặc biệt khi công việc vẫn chưa có tín hiệu khả quan. Lo ở trong lòng, nhưng bề ngoài Dũng vẫn tỏ ra cứng cáp (đàn ông mà), và suy nghĩ những việc mình không làm điều gì xấu cả đã trở thành động lực cho Dũng vững bước.

Quyết định bước ngoặt

Còn vài tháng nữa là thi đại học, Dũng được mời làm tư vấn về công nghệ thông tin cho việc triển khai đào tạo đại học theo hệ tín chỉ trong hội thảo do trường Đại học Dân lập Hải Phòng tổ chức. Đây là hội thảo dành cho khối đại học ngoài công lập, nhưng cũng có nhiều trường đại học dân lập tham gia, có tất cả 40 hiệu trưởng/hiệu phó các trường đại học công lập, dân lập đến dự.

Trong suốt hội thảo không có lãnh đạo trường nào tò mò hỏi tuổi Dũng (không ai trơ trẽn như mình), nhưng Dũng nhận định: các bác ấy đều nhận thấy em rất trẻ, nhưng chắc nghĩ em đã tốt nghiệp đại học.

Được tư vấn cho các hiệu trưởng/hiệu phó các đại học danh giá của Việt Nam (ví như Đại học Bách khoa thành phố Hồ Chí Minh), Dũng chia sẻ: tự nhiên trong đầu em loé lên ý nghĩ, tại sao mình lại phải học đại học nhỉ? Liệu có phí thời gian quá không? Ý nghĩ càng ngày càng rõ nét và thế là mặc dù đăng ký thi vào Đại học Luật Hà Nội, nhưng đến ngày đi thi thì Dũng lẳng lặng ở nhà.

Dũng nói, chính xác là phải dùng từ lẳng lặng ở nhà, vì mặc dù quyết định bỏ thi, nhưng Dũng chưa hẳn đã hoàn toàn tin vào con đường mình đi, thâm tâm cảm thấy lo và sợ. Trong lòng Dũng diễn ra những cuộc đấu tranh nội tâm gay gắt, theo lời Dũng là em sợ sự giằng xé này hơn cả cái chết. Thậm chí, đôi lúc Dũng cảm thấy vô dụng, chán nản. Sau những cuộc đối thoại trực diện gay gắt, Dũng quyết định mình phải có những bước đi mang tính đột phá, không thể tiếp tục trì trệ như thế này nữa.

Và quyết định của Dũng là rời công ty để đi làm thuê, ngó nghiêng xem thế giới bên ngoài thế nào.

(Công ty DTC hiện giờ vẫn hoạt động nhưng chuyển hướng sang một lĩnh vực hoàn toàn khác và người chủ công ty vẫn là người bạn hơn Dũng 10 tuổi từ dạo đấy)

Quãng thời gian làm thuê ngắn ngủi...

Dũng đi xin việc với một bản CV nghèo nàn, tuổi quá trẻ, không có trình độ đại học, chỉ có kinh nghiệm trong công việc và sự tự tin. Dũng được nhận vào làm nhân viên phòng công nghệ thông tin trong một công ty tổ chức sự kiện. Sau 4 tháng làm việc, nhờ vào năng lực bản thân và kinh nghiệm quản lý ở công ty cũ, Dũng trở thành trưởng phòng công nghệ thông tin có 8 nhân viên, có cả những người đã tốt nghiệp đại học. Sau 6 tháng, công ty sáp nhập với một công ty khác và chuyển trụ sở vào Nam, Dũng không muốn chuyển theo nên quyết định rời công ty.

Có một số công ty mời Dũng về làm, nhưng Dũng sau khi tìm cơ hội cho mình trên Internet đã đầu quân cho Công ty Cổ phần Giải pháp Trực tuyến VietnamBiz, sau một thời gian ngắn, Dũng trở thành trưởng phòng quảng cáo của công ty này. Tại đây Dũng lần đầu có cơ hội làm việc với các đối tác nước ngoài. Tuy nhiên, thế giới bên ngoài quá hấp dẫn nên Dũng không dừng chân lâu ở đây... Sau một năm làm việc, Dũng ra ngoài để được tự do nghiên cứu những gì mình thích.

Dấn thân

Thời gian đầu sau khi thôi việc, Dũng bắt đầu quan tâm đến các chương trình quảng cáo của Google và bắt đầu mày mò thử nghiệm công việc này. Thu nhập của Dũng tăng dần từ 40USD/1 tháng lên 60 USD rồi 100 USD/1 tháng. Đến lúc này, Dũng bắt đầu ý thức được rằng công việc này không phải là chỉ là công việc... vui vui mà nó có thể đem lại nhiều tiền. 

Với niềm tin sâu sắc rằng nếu có phương pháp đúng, thì việc gì cũng có thể làm tốt, vì vậy điểm mấu chốt chỉ là tìm cho ra được phương pháp thích hợp, Dũng đã mày mò và trở thành nhà phân phối của Google với mức thu nhập rất cao. Công việc đó vẫn được tiếp tục cho đến ngày hôm nay, nhưng đó hoàn toàn chỉ là công việc cá nhân.

Dũng có cho mình biết con số thu nhập đó, nhưng không muốn public nó ra ngoài. Chỉ biết rằng, mình là một nhân viên có mức thu nhập không tồi ở VN nhưng tổng thu nhập/năm của mình còn nhỏ hơn vài lần mức thu nhập đó của Dũng /1 tháng. (Các bạn thoả sức tưởng tượng nhé!). Hiển nhiên là con số này không nhỏ, thì Dũng mới có vốn để thành lập công ty, mua công ty và các hoạt động đầu tư khác tiếp sau đây.

Tháng 08/2008, Dũng lại một lần nữa thành lập công ty, Công ty Công ty cổ phần Truyền thông & Quảng cáo Trực tuyến PRI (http://www.pri.vn ), sau đó mua lại công ty Công ty Cổ phần Truyền thông Trực tuyến NetLink (http://www.netlink.vn/ ), hiện đang nắm giữ 80% cổ phần công ty này. Ngoài ra, Dũng còn tham gia đầu tư và là cổ đông của một số công ty khác. Riêng số nhân viên của Netlink đã lên tới 40 người. Mức thu nhập của các lãnh đạo chủ chốt của công ty đều là con số vài nghìn USD/tháng.

Một điểm đặc biệt trong phong cách lãnh đạo của Dũng là rất thảnh thơi, hầu hết các công việc điều hành sau một thời gian nắm giữ Dũng đều có thể chuyển giao được cho người khác, Dũng chỉ giữ lại việc hoạch định chiến lược. Đó là điều mà rất nhiều chủ doanh nghiệp khác không làm được. Mình có hỏi bí quyết, Dũng trả lời: đó chỉ là vấn đề tâm lý thôi, nếu bản thân chị nghĩ rằng không ai có thể làm thay được mình, thì hiển nhiên là chị không thể tìm người thay thế được. Đó cũng chính là rào cản tâm lý mà nhiều chủ doanh nghiệp không thể vượt qua được. Thứ hai, mình phải đưa ra được mô hình làm việc đúng đắn nhất, nếu chưa thể chuyển giao được có nghĩa là mô hình nghĩ ra chưa chuẩn, vậy việc còn lại chỉ là nghĩ tiếp.

Dũng cũng chia sẻ là rất ngạc nhiên khi thấy nhiều bạn trẻ ngày nay sau khi tốt nghiệp đại học thất nghiệp rất nhiều và luôn than thở không biết phải làm gì. Dũng bình luận: nguyên nhân của việc này có lẽ tại hệ thống giáo dục Việt Nam bỏ hổng mất việc trang bị niềm tin và định hướng tương lai cho học sinh/sinh viên của mình. Mình có bật lại Dũng thế còn em nhận được những điều đó từ ai? Dũng cười: không từ ai cả mà chỉ từ chính những trăn trở nội tâm của riêng em thôi.

(Các bạn chú ý nhé: Dũng bật mí những bạn nào với tâm thế như vậy đến xin vào làm việc ở công ty Dũng thì Dũng không bao giờ nhận !)

Ở công ty, Dũng bao giờ cũng là người nhỏ tuổi nhất, trả lời cho câu hỏi: vậy khi lãnh đạo những người nhiều tuổi hơn em có khó khăn gì không? Dũng cười: lại là vấn đề tâm lý thôi chị.

Mục tiêu cho tương lai

Dũng cho biết sau một thời gian kinh doanh, Dũng phát hiện thấy CNTT chỉ là hobby, còn đam mê đích thực của Dũng là kinh doanh. Hiện tại các công ty mà Dũng đang nắm giữ và đầu tư đều đang hoạt động trong các lĩnh vực truyền thông, marketing online – các lĩnh vực khai thác môi trường internet - với định hướng khách hàng nước ngoài. Ngoài ra, một số công ty khác hoạt động trong lĩnh vực đầu tư vào công nghệ và tài chính. 

Dũng có tham vọng, trong 5 năm tới sẽ biến Netlink thành công ty đứng đầu Việt Nam hoạt động trong lĩnh vực Internet  hướng đến thị trường toàn cầu, vượt qua một số công ty tên tuổi hoạt động trong lĩnh vực này hiện nay là Vina Game, FPT Online, VCCorp...

“Để có thể kiếm được tiền, phải biết cách tiêu tiền - Dũng chia sẻ - và để thành công phải tiếp xúc và làm bạn với những người thành công”. Theo phương châm đó, thời gian gần đây Dũng tham gia những khoá học do các triệu phú trực tiếp giảng dạy tại Singapore. Mặc dù, Dũng nói quyết định bỏ thi đại học ngày nào là không sai, nhưng cũng khẳng định: chắc chắn em sẽ có bằng đại học, chỉ có điều chưa biết bằng cách nào thôi (cười).

Mình có hỏi trước khi kết thúc buổi nói chuyện, về phản ứng của bố mẹ Dũng có thay đổi sau khi Dũng có được những thành công nhất định như ngày nay không? Dũng trả lời: “Bố mẹ em tự hào về em, em có thể xây được nhà cho bố mẹ rồi chị ạ”.

Bài đăng ngẫu nhiên