Hiển thị các bài đăng có nhãn Thông minh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thông minh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Theo bạn ai sẽ là người bị sa thải?

Ai sẽ là người bị sa thải?

Bạn đang làm việc rất có hiệu quả. Sếp rất hài lòng và muốn tăng hiệu quả công việc lên nữa. Thế là một ban bệ hoành tráng được thành lập để giám sát.
Trái với mong đợi của sếp, chi phí kinh doanh ngày càng tăng còn hiệu quả ngày càng tuột dốc. Sau khi xem xét lại mọi việc thì ai sẽ là người ra đi đầu tiên. Cùng xem câu chuyện sau nhé:
 
Mỗi ngày, kiến đi làm rất sớm và bắt tay vào việc ngay. Kiến làm việc rất giỏi và rất vui vẻ
Ông chủ của chú, là con sư tử, rất ngạc nhiên khi thấy chú kiến làm việc mà không cần sự giám sát. Sư Tử nghĩ nếu được giám sát thì chắc chắn kiến sẽ làm việc có hiệu quả hơn. Thế là Sư tử thuê con gián về làm giám sát
Sau khi được thuê, quyết định đầu tiên của con gián là gắn 1 cái đồng hồ treo tường để theo dõi việc đi làm đúng giờ.
Con gián cũng cần 1 thư ký để thay nó viết ghi chú hay làm báo cáo, và thế là...
.. nó thuê 1 con nhện, chỉ để quản lý báo cáo và nhận các cuộc gọi.
Con sư tử rất hài lòng về những báo cáo của con gián, và yêu cần con gián làm thêm những biểu đồ theo dõi sản lượng và phân tích xu hướng thị trường, để nó có thể trình bày tại cuộc họp Ban quản trị.
Thế là con gián mua 1 cái máy vi tính mới, cùng với 1 máy in lazer, và...
.. nó thuê 1 con ruồi để làm quản lý bộ phận IT.
Nhắc tới con kiến, lúc trước làm việc rất chăm và thoải mái, giờ rất là bực mình vì những công việc giấy tờ và những cuộc họp vô bổ làm mất hết thời gian của nó...!
Ông chủ sư tử đi đến kết luận là cần phải cử một người làm quản lý nguyên cả bộ phận mà con kiến đang làm việc.
Chức vụ ông chủ nhỏ này được giao cho 1 con ve sầu, và quyết định đầu tiên của con ve là mua ngay 1 cái thảm đẹp và một cái ghế thật êm cho phòng làm việc của nó.
Và ‘ông chủ’ ve sầu này cũng cần thêm 1 máy vi tính và một thư ký riêng, đó là thư ký cũ của nó, người đã giúp cho nó chuẩn bị Kế Hoạch Tối Ưu Hoá Chiến Lược Kiểm Soát Công việc và Ngân quỹ...
Văn phòng con kiến làm việc trở thành một nơi buồn bã, chẳng còn ai cười đùa và mọi người trở nên lo lắng khó chịu...
Thế là con ve sầu thuyết phục ông chủ lớn, là con sư tử, về sự cần thiết phải làm một cuộc nghiên cứu kỹ lưỡng về môi trường làm việc tại đây.
Sau khi xem lại các báo cáo tài chính trong văn phòng nơi con kiến làm, con sư tử phát hiện ra năng suất đã thấp hơn trước đây rất nhiều.
Thế là sư tử thuê 1 con cú, đó là 1 cố vấn nổi tiếng và có uy tín, để tiến hành điều tra và đưa ra các giải pháp cần thiết.
Con cú bỏ ra 3 tháng để nghiên cứu về văn phòng và viết một báo cáo khổng lồ, lên đến vài quyển, và đi đến kết luận: “Văn phòng này có quá nhiều nhân viên...”
        
Đoán xem ông chủ sư tử sa thải ai đầu tiên?

Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010

Tâm thế chuẩn bị cho tương lai...

Trong khoá học Bản đồ tới tương lai tại Hạ Long vừa qua mình biết thêm được rất nhiều bạn bè, và thông qua những người bạn đó mình lại còn được biết thêm rất nhiều người thú vị nữa. Chuỗi zích zắc này chắc chẳng bao giờ hết thúc...

Qua bác Phúc (người ít tóc nhất khoá học) mình làm quen được với một nhân vật sinh năm 89 cực kỳ thú vị. Đó là bạn Nguyễn Văn Dũng, một chuyên gia trong lĩnh vực Internet, hiện đang quản lý một số công ty hoạt động trong lĩnh vực này và đầu tư với hàng chục nhân viên.

Nguyễn Văn Dũng

Đã được bác Phúc giới thiệu trước và mình có tìm hiểu về công ty của Dũng qua mạng Internet, biết sơ về quy mô một công ty do Dũng nắm 80% cổ phần, đó là Công ty Netlink, nên mình hoàn toàn bất ngờ khi ra tiếp mình là một gương mặt rất trẻ. Câu hỏi đầu tiên buột ra khỏi miệng mình là: Em trẻ quá, xin lỗi em bao nhiêu tuổi? Dũng cười không trả lời. Không nén được sự tò mò, sau vài phút nói chuyện, mình lại lặp lại câu hỏi về tuổi tác lần thứ 2. Lần này, thì Dũng hỏi lại mình, thế chị đoán em bao nhiêu tuổi? Mình rón rén: Chắc em thuộc thế hệ 8x, năm 81,82. Dũng cười cười, em không già thế đâu chị. (Mình nghĩ bụng, đúng trông cái mặt em thì không thể già đến thế!) Mình mạnh dạn: Em sinh năm 84,85. Dũng cười: Em đúng là thế hệ 8x, nhưng là đầu cuối, 89 chị ạ. 

Khủng không? Vào tuổi Dũng, chắc nhiều bạn vẫn còn ăn bám bố mẹ và chỉ quan tâm đến những chuyện nhăng nhít chứ chưa thể có được suy nghĩ và làm được những việc như Dũng đã làm.

Sau đây là những điều mình biết về Dũng sau buổi nói chuyện khoảng 2h đồng hồ và cả những thông tin mình check được trên mạng nữa. Các bạn đọc, bình luận và suy ngẫm nhé!

Kiếm được những đồng tiền đầu tiên khi còn là học sinh cấp II

Dũng là người Hoài Đức, tỉnh Hà Tây (cũ, hiện là Hà Nội). Bố là công nhân viên chức nhà nước, mẹ là giáo viên dạy văn. Khi chưa tìm thấy niềm đam mê của mình là tin học, thì Dũng là một học sinh giỏi.

Dũng biết đến tin học từ những năm đầu cấp II do được tiếp cận với chiếc máy tính ở trường của mẹ. Máy tính lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của Dũng. Tuy nhiên, không giống với các chú bé khác, đến với máy tính là đến với các trò chơi game, Dũng mày mò tự học về các chương trình ứng dụng. Nguồn kiến thức mà Dũng có thể tiếp cận được rất nghèo nàn, đó chỉ là những bài báo in trên các tạp chí về tin học. 

Đến năm Dũng học lớp 7, bố Dũng thấy con hay ngồi máy tính, nghĩ là con mình giỏi tin học lắm (theo lời của Dũng) nên đã đăng ký cho con tham dự cuộc thi Tin học trẻ không chuyên của tỉnh Hà Tây. Cuộc thi có 2 phần: lập trình giải toán và lập trình sáng tạo. Đó toàn là những thứ mà Dũng... chưa hề biết và chỉ có 2 tuần để chuẩn bị. Kết quả Dũng đoạt giải khuyến khích.

Năm Dũng học lớp 8, bố mẹ mua máy tính cho chị Dũng và tất nhiên Dũng cũng được dùng ké. Đến lúc đó Dũng mới bắt đầu được làm quen với Internet. Những năm 2002, 2003, chưa có ADSL, nối mạng đều phải thông qua đường điện thoại và cước phí Internet so với thu nhập của bố mẹ Dũng là không nhỏ. Dũng toàn phải lừa lúc không có bố mẹ để nối mạng trộm và đến cuối tháng khi có hoá đơn trả tiền điện thoại cứ giật mình thon thót, sợ tiền nhiều quá bị bố mẹ mắng.

Khi những quán internet xuất hiện, Dũng thường đạp xe 4,5 km ra huyện để truy cập mạng. Thời gian này, Dũng đã mày mò làm được những trang web và blog riêng cho mình và bắt đầu kiếm được những đồng tiền đầu tiên từ những cá nhân và công ty ấn tượng với sản phẩm của Dũng nên thuê Dũng làm một trang web cho mình. Mọi sự liên lạc đều diễn ra trên mạng và tiền được trả qua bưu điện. Dũng phải nhờ bố đi nhận tiền hộ và giải thích rằng: mọi người nhờ con làm một số việc trên mạng nên trả tiền. Vốn là đứa trẻ ngoan, nên bố Dũng không ghi ngờ gì vào lời nói của con mình. Số tiền đó bố mẹ quản lý, khi cần Dũng có thể xin lại để chi tiêu cho công việc của mình.

Đến năm lớp 9, Dũng lại một lần nữa đi thi cuộc thi Tin học trẻ không chuyên và đoạt giải nhất tỉnh Hà Tây và giải 3 quốc gia. Điểm thi tốt nghiệp cấp II của Dũng cao nhất trường và Dũng đỗ vào trường cấp III Lê Quý Đôn ở Hà Đông, bắt đầu thời gian rời gia đình, trọ học....

Mở công ty riêng khi là học sinh lớp 10

Lúc này không còn bị gia đình kiểm soát, Dũng dành rất nhiều thời gian cho đam mê của mình, việc học hành có phần chểnh mảng. Song song đó, Dũng có tham gia vào một số diễn đàn tin học ở trên mạng.

Trong một buổi offline các thành viên diễn đàn tin học Dũng làm quen với một con nghiện Internet không chuyên khác hơn mình 10 tuổi. Anh này là cán bộ kiểm định xây dựng đang làm việc tại Sở Xây dựng tỉnh Hà Tây. Hoàn toàn bị thuyết phục bởi những việc mà Dũng đã làm được, bạn này quyết định bỏ công việc ổn định của mình (công việc phải trả một số tiền lo lót mới xin được) để cùng Dũng mở công ty, trước sự phải đối của gia đình và vợ. Và hiển nhiên quyết định này của Dũng cũng bị bố mẹ phản đối với luận điểm: tuổi này là tuổi học chứ không phải là tuổi đi làm (một ý kiến hoàn toàn chính xác, nếu không trừ đi một số trường hợp ngoại lệ).

Hai người thành Công ty DTC, công ty chuyên chuyên về thiết kế, cod, vận hành web và một số công việc marketing online khác. Một ngày của Dũng tuần tự diễn ra như sau: sáng làm học sinh, chiều làm nhân viên công ty kiêm nhiệm từ A-Z, tối làm bảo vệ và ngủ tại trụ sở của công ty. Mặc dù cũng có một chút tiếng tăm trên thị trường, nhưng thời gian này công ty luôn phải vật lộn với các vấn đề tài chính, có những lúc Dũng không có cả tiền để ăn, nhưng không dám than vãn với ai... (mình làm mình chịu, còn kêu ai nữa)... 

Đây là khoảng thời gian, Dũng phải nghe nhiều bài thuyết giáo của gia đình và có nhiều trăn trở về nội tâm. Trong quan niệm của nhiều người Việt Nam mà bố mẹ Dũng cũng không phải là ngoại lệ, học là con đường duy nhất đúng đối lứa tuổi của Dũng. Mặc dù không nói ra nhưng Dũng cũng rất băn khoăn về con đường đi của mình, đặc biệt khi công việc vẫn chưa có tín hiệu khả quan. Lo ở trong lòng, nhưng bề ngoài Dũng vẫn tỏ ra cứng cáp (đàn ông mà), và suy nghĩ những việc mình không làm điều gì xấu cả đã trở thành động lực cho Dũng vững bước.

Quyết định bước ngoặt

Còn vài tháng nữa là thi đại học, Dũng được mời làm tư vấn về công nghệ thông tin cho việc triển khai đào tạo đại học theo hệ tín chỉ trong hội thảo do trường Đại học Dân lập Hải Phòng tổ chức. Đây là hội thảo dành cho khối đại học ngoài công lập, nhưng cũng có nhiều trường đại học dân lập tham gia, có tất cả 40 hiệu trưởng/hiệu phó các trường đại học công lập, dân lập đến dự.

Trong suốt hội thảo không có lãnh đạo trường nào tò mò hỏi tuổi Dũng (không ai trơ trẽn như mình), nhưng Dũng nhận định: các bác ấy đều nhận thấy em rất trẻ, nhưng chắc nghĩ em đã tốt nghiệp đại học.

Được tư vấn cho các hiệu trưởng/hiệu phó các đại học danh giá của Việt Nam (ví như Đại học Bách khoa thành phố Hồ Chí Minh), Dũng chia sẻ: tự nhiên trong đầu em loé lên ý nghĩ, tại sao mình lại phải học đại học nhỉ? Liệu có phí thời gian quá không? Ý nghĩ càng ngày càng rõ nét và thế là mặc dù đăng ký thi vào Đại học Luật Hà Nội, nhưng đến ngày đi thi thì Dũng lẳng lặng ở nhà.

Dũng nói, chính xác là phải dùng từ lẳng lặng ở nhà, vì mặc dù quyết định bỏ thi, nhưng Dũng chưa hẳn đã hoàn toàn tin vào con đường mình đi, thâm tâm cảm thấy lo và sợ. Trong lòng Dũng diễn ra những cuộc đấu tranh nội tâm gay gắt, theo lời Dũng là em sợ sự giằng xé này hơn cả cái chết. Thậm chí, đôi lúc Dũng cảm thấy vô dụng, chán nản. Sau những cuộc đối thoại trực diện gay gắt, Dũng quyết định mình phải có những bước đi mang tính đột phá, không thể tiếp tục trì trệ như thế này nữa.

Và quyết định của Dũng là rời công ty để đi làm thuê, ngó nghiêng xem thế giới bên ngoài thế nào.

(Công ty DTC hiện giờ vẫn hoạt động nhưng chuyển hướng sang một lĩnh vực hoàn toàn khác và người chủ công ty vẫn là người bạn hơn Dũng 10 tuổi từ dạo đấy)

Quãng thời gian làm thuê ngắn ngủi...

Dũng đi xin việc với một bản CV nghèo nàn, tuổi quá trẻ, không có trình độ đại học, chỉ có kinh nghiệm trong công việc và sự tự tin. Dũng được nhận vào làm nhân viên phòng công nghệ thông tin trong một công ty tổ chức sự kiện. Sau 4 tháng làm việc, nhờ vào năng lực bản thân và kinh nghiệm quản lý ở công ty cũ, Dũng trở thành trưởng phòng công nghệ thông tin có 8 nhân viên, có cả những người đã tốt nghiệp đại học. Sau 6 tháng, công ty sáp nhập với một công ty khác và chuyển trụ sở vào Nam, Dũng không muốn chuyển theo nên quyết định rời công ty.

Có một số công ty mời Dũng về làm, nhưng Dũng sau khi tìm cơ hội cho mình trên Internet đã đầu quân cho Công ty Cổ phần Giải pháp Trực tuyến VietnamBiz, sau một thời gian ngắn, Dũng trở thành trưởng phòng quảng cáo của công ty này. Tại đây Dũng lần đầu có cơ hội làm việc với các đối tác nước ngoài. Tuy nhiên, thế giới bên ngoài quá hấp dẫn nên Dũng không dừng chân lâu ở đây... Sau một năm làm việc, Dũng ra ngoài để được tự do nghiên cứu những gì mình thích.

Dấn thân

Thời gian đầu sau khi thôi việc, Dũng bắt đầu quan tâm đến các chương trình quảng cáo của Google và bắt đầu mày mò thử nghiệm công việc này. Thu nhập của Dũng tăng dần từ 40USD/1 tháng lên 60 USD rồi 100 USD/1 tháng. Đến lúc này, Dũng bắt đầu ý thức được rằng công việc này không phải là chỉ là công việc... vui vui mà nó có thể đem lại nhiều tiền. 

Với niềm tin sâu sắc rằng nếu có phương pháp đúng, thì việc gì cũng có thể làm tốt, vì vậy điểm mấu chốt chỉ là tìm cho ra được phương pháp thích hợp, Dũng đã mày mò và trở thành nhà phân phối của Google với mức thu nhập rất cao. Công việc đó vẫn được tiếp tục cho đến ngày hôm nay, nhưng đó hoàn toàn chỉ là công việc cá nhân.

Dũng có cho mình biết con số thu nhập đó, nhưng không muốn public nó ra ngoài. Chỉ biết rằng, mình là một nhân viên có mức thu nhập không tồi ở VN nhưng tổng thu nhập/năm của mình còn nhỏ hơn vài lần mức thu nhập đó của Dũng /1 tháng. (Các bạn thoả sức tưởng tượng nhé!). Hiển nhiên là con số này không nhỏ, thì Dũng mới có vốn để thành lập công ty, mua công ty và các hoạt động đầu tư khác tiếp sau đây.

Tháng 08/2008, Dũng lại một lần nữa thành lập công ty, Công ty Công ty cổ phần Truyền thông & Quảng cáo Trực tuyến PRI (http://www.pri.vn ), sau đó mua lại công ty Công ty Cổ phần Truyền thông Trực tuyến NetLink (http://www.netlink.vn/ ), hiện đang nắm giữ 80% cổ phần công ty này. Ngoài ra, Dũng còn tham gia đầu tư và là cổ đông của một số công ty khác. Riêng số nhân viên của Netlink đã lên tới 40 người. Mức thu nhập của các lãnh đạo chủ chốt của công ty đều là con số vài nghìn USD/tháng.

Một điểm đặc biệt trong phong cách lãnh đạo của Dũng là rất thảnh thơi, hầu hết các công việc điều hành sau một thời gian nắm giữ Dũng đều có thể chuyển giao được cho người khác, Dũng chỉ giữ lại việc hoạch định chiến lược. Đó là điều mà rất nhiều chủ doanh nghiệp khác không làm được. Mình có hỏi bí quyết, Dũng trả lời: đó chỉ là vấn đề tâm lý thôi, nếu bản thân chị nghĩ rằng không ai có thể làm thay được mình, thì hiển nhiên là chị không thể tìm người thay thế được. Đó cũng chính là rào cản tâm lý mà nhiều chủ doanh nghiệp không thể vượt qua được. Thứ hai, mình phải đưa ra được mô hình làm việc đúng đắn nhất, nếu chưa thể chuyển giao được có nghĩa là mô hình nghĩ ra chưa chuẩn, vậy việc còn lại chỉ là nghĩ tiếp.

Dũng cũng chia sẻ là rất ngạc nhiên khi thấy nhiều bạn trẻ ngày nay sau khi tốt nghiệp đại học thất nghiệp rất nhiều và luôn than thở không biết phải làm gì. Dũng bình luận: nguyên nhân của việc này có lẽ tại hệ thống giáo dục Việt Nam bỏ hổng mất việc trang bị niềm tin và định hướng tương lai cho học sinh/sinh viên của mình. Mình có bật lại Dũng thế còn em nhận được những điều đó từ ai? Dũng cười: không từ ai cả mà chỉ từ chính những trăn trở nội tâm của riêng em thôi.

(Các bạn chú ý nhé: Dũng bật mí những bạn nào với tâm thế như vậy đến xin vào làm việc ở công ty Dũng thì Dũng không bao giờ nhận !)

Ở công ty, Dũng bao giờ cũng là người nhỏ tuổi nhất, trả lời cho câu hỏi: vậy khi lãnh đạo những người nhiều tuổi hơn em có khó khăn gì không? Dũng cười: lại là vấn đề tâm lý thôi chị.

Mục tiêu cho tương lai

Dũng cho biết sau một thời gian kinh doanh, Dũng phát hiện thấy CNTT chỉ là hobby, còn đam mê đích thực của Dũng là kinh doanh. Hiện tại các công ty mà Dũng đang nắm giữ và đầu tư đều đang hoạt động trong các lĩnh vực truyền thông, marketing online – các lĩnh vực khai thác môi trường internet - với định hướng khách hàng nước ngoài. Ngoài ra, một số công ty khác hoạt động trong lĩnh vực đầu tư vào công nghệ và tài chính. 

Dũng có tham vọng, trong 5 năm tới sẽ biến Netlink thành công ty đứng đầu Việt Nam hoạt động trong lĩnh vực Internet  hướng đến thị trường toàn cầu, vượt qua một số công ty tên tuổi hoạt động trong lĩnh vực này hiện nay là Vina Game, FPT Online, VCCorp...

“Để có thể kiếm được tiền, phải biết cách tiêu tiền - Dũng chia sẻ - và để thành công phải tiếp xúc và làm bạn với những người thành công”. Theo phương châm đó, thời gian gần đây Dũng tham gia những khoá học do các triệu phú trực tiếp giảng dạy tại Singapore. Mặc dù, Dũng nói quyết định bỏ thi đại học ngày nào là không sai, nhưng cũng khẳng định: chắc chắn em sẽ có bằng đại học, chỉ có điều chưa biết bằng cách nào thôi (cười).

Mình có hỏi trước khi kết thúc buổi nói chuyện, về phản ứng của bố mẹ Dũng có thay đổi sau khi Dũng có được những thành công nhất định như ngày nay không? Dũng trả lời: “Bố mẹ em tự hào về em, em có thể xây được nhà cho bố mẹ rồi chị ạ”.

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010

“Bật mí” bí quyết dạy con thông minh


Con em sau này sẽ thông minh, chắc thế ^.^
Không ai có thể phủ nhận: “Người Nhật rất thông minh”. Nhưng tất cả đó cũng phần lớn nhờ cách dạy dỗ của bố mẹ với con cái ngay từ khi con nhỏ mà nên.
Giai đoạn sơ sinh từ 0 – 3 tháng
Đây là giai đoạn bé có thể tiếp thu và học được nhiều thứ nhất. Bố mẹ hãy tận dụng cơ hội này để dạy bé nhé. Quan trọng nhất là mọi hoạt động của bé đều hướng vào 5 giác quan chính là: thị giác, thính giác, xúc giác, vị khác và khứu giác
Mắt nhìn
Mẹ đừng nghĩ em bé mới sinh chưa biết gì hết nhé! Hãy để treo trên tường của phòng bé những bức tranh đầy màu sắc. Ngay trên các kệ hoặc giá sách (nếu có) hoặc các đồ vật trong phòng, đồ chơi, cần có những đồ chơi nhiều màu sắc tươi sáng.
Theo kinh nghiệm của các bà mẹ Nhật: Nếu bé mới sinh, dưới một tháng tuổi, mỗi ngày cho bé nhìn hình kẻ ka-rô ô đen trắng, mỗi ngày 3 phút, liên tục như vậy trong vòng một tuần. Khả năng tập trung của bé, từ lúc chỉ chưa đầy 5 giây, sẽ tăng lên 60- 90 giây. Khả năng tập trung cao độ, sẽ liên quan tốt tới việc học nhiều điều sau này. Khả năng tập trung là nền móng của khả năng học tập.
Màu sắc mà em bé sơ sinh thích, không phải như bố mẹ vẫn nghĩ là màu hồng cho bé gái hay màu xanh lơ cho bé trai. Màu sắc mà em bé thích nhất là 2 tông màu rõ ràng sắc nét đen và trắng.
Nên dán bảng chữ cái gần giường bé ngủ với những chữ cái được in màu đỏ, to, rõ ràng. Em bé được làm quen với chữ cái từ lúc lọt lòng khi lớn lên, nhìn thấy chữ sẽ rất thích thú.
Bế em bé tới gần bảng chữ cái, mỗi ngày 1 một lần, mỗi lần 2,3 giây thôi, lặp đi lặp lại như vậy, cũng khiến bé vui sướng vùng vẫy chân tay mỗi khi được bé tới gần bảng chữ cái đó.
aohaiday.com - Bật mí bí quyết dạy con thông minh của người Nhật
Tai nghe
Hàng ngày, mẹ nên cho bé nghe những bản nhạc có chọn lọc. Mỗi lần chỉ nghe khoảng 15 phút, mỗi ngày nghe khoảng 30 phút là được. Nên để bé nghe những bản nhạc nhẹ nhàng với âm lượng không quá lớn.
Nhưng nếu để em bé nghe băng hay đĩa CD trong thời gian dài, em bé sẽ quen và thích tiếng máy, tiếng băng đĩa hơn và không có biểu hiện cảm xúc với tiếng nói thực của người mẹ.
Với các bé gần 3 tháng, khi cho em bé nghe nhạc, hãy cho em bé đứng trên đầu gối mẹ, cho em bé đu đưa từ sau ra trước theo nhịp nhạc xem sao.
Mẹ đừng quên nói chuyện nhiều với em bé từ khi lọt lòng. Khi cho em bé bú, khi thay tã lót, khi tắm cho bé, hãy nhẹ nhàng nói chuyện với bé.
Vừa thay tã lót cho em bé, vừa cầm nắm tay, chân bé vừa nói “Đây là cái tay này, tay, tay, tay” lặp đi lặp lại. Đó là cách dạy em bé rất hiệu quả.
Đọc thơ, hát cho em bé nghe bằng giọng thực của người mẹ. Tuyệt đối không được cho em bé xem TV, chỉ cho em bé xem TV khi đã tròn 3 tuổi.
Tay sờ
Bú sữa mẹ, đây là bài học đầu tiên bằng xúc giác của em bé. Chúng ta hãy quan sát kĩ một em bé bú mẹ, sẽ thấy, thao tác tìm ti mẹ, ngậm miệng vào ti, mút sữa tiến bộ rất nhanh. Lúc đầu còn bị đập mũi hay vập cằm khó khăn lắm mới tìm được đúng đầu ti mẹ để đúng vào miệng, nhiều người mẹ lấy tay giúp con, song tự em bé có thể điều chỉnh được rất nhanh.
Người mẹ nên cố tình để đầu ti chạm vào những vị trí khác môi, miệng bé như hàm trên, hàm dưới, cằm, má phải, má trái. Làm vậy để em bé nhanh chóng học được cách điều chỉnh không gian, cảm nhận được vị trí trên- dưới, phải-trái.
Không chỉ bằng đầu ti mẹ như trên, còn có thể dùng ngón tay, cái khăn xô, hay cái ống hút cọ nhè nhẹ hàm trên, hàm dưới của bé. Bé sẽ biết được cảm giác khi được liếm, cắn vào những vật này, và sẽ không cắn mút những thứ này như khi mút ti mẹ.
aohaiday.com - Bật mí bí quyết dạy con thông minh của người Nhật
Hãy cho em bé cầm nắm ngón tay của mẹ. Em bé khi mới lọt lòng được huấn luyện cầm nắm đồ vật ngay, sẽ rất nhanh khéo léo. Càng lúc mới sinh, em bé càng có khả năng nắm giữ đồ vật gì đó bên mình, song khả năng này lại biến mất rất nhanh. Để cho lực nắm này của em bé không mất đi, chúng ta nên luyện tập cho em bé cầm đồ vật từ khi mới chào đời.
Lưu ý: Khi luyện tập cho con cầm nắm, bố mẹ không được rời mắt nửa bước, kẻo bé va quệt đồ vật vào đầu, vào mặt, vào người, thành tai nạn.
Cho bé nếm thử
Mẹ có thể dùng khăn xô thấm 1 ít nước nguội, nước lạnh, nước vị ngọt, nước vị mặn, nước vị chua, từng vị một cho bé nếm. Đây là cách kích hoạt vị giác rất tốt.
Ngửi mùi
Hãy cho em bé ngửi hương thơm của hoa. Bé sẽ ngoái đầu về phía có hương thơm đó. Nếu cho em bé ngửi nhiều mùi khác nhau, khứu giác sẽ được kích thích phát triển.

Bài đăng ngẫu nhiên