Hiển thị các bài đăng có nhãn Tích sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tích sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 14 tháng 12, 2010

Mẹ vắng nhà

Mẹ đi công tác miền Nam 1 tháng. “Á hậu 1” đành phải thay mẹ đảm nhiệm công việc không tên.
 

Nhà mình hỏng chiếc máy giặt, bố mẹ chưa có đủ tiền để sắm cái mới nên quần áo bẩn phải giặt bằng tay. Biết tính con gái rượu đỏng đảnh, lại không được chăm chỉ cho lắm nên bố đồng ý “đồ ai người đó giặt”. Thế là, lần đầu tiên trong gần 18 năm qua, con mới phải tự tay giặt quần áo cho mình. Mùa đông Hà Nội rét căm căm, ngâm bàn tay vào nước xà phòng thấy lạnh buốt. Bỗng thấy thương mẹ quá. Hóa ra bao nhiêu ngày nay, mẹ vẫn toàn giặt quần áo - không chỉ cho mẹ mà còn cho cả nhà. Đã thế, con gái mẹ chẳng biết thương mẹ vất vả, quần áo chỉ mặc đúng một ngày là đã…vứt vào chậu. Thế mà chỉ sang ngày hôm sau, áo quần đã sạch sẽ trở lại, được là lượt phẳng phiu và gấp gọn trong tủ quần áo của con rồi.
Mẹ vắng nhà, con cũng phải đảm nhiệm cương vị nấu cơm. Bình thường, không hiểu mẹ lo toan ra sao, mà cơm nước lúc nào cũng tinh tươm đến thế. Con gái của mẹ, chỉ học một buổi trong ngày. Chiều về được nghỉ. 5 h chiều đã nổi lửa nấu cơm, nhưng cứ loay hoay tới 7 h mới xong. Đặt nồi nước luộc rau trên bếp, nước đã sôi ùng ục rồi mà rau vẫn chưa kịp rửa xong. Xào có chảo rau bé xíu, lúc cần nêm nếm mới phát hiện bình gia vị đã gần hết, con lại chẳng biết gói gia vị mới mẹ để chỗ nào. May quá, còn tý nước mắm trong chai, dốc nốt vào chảo, hơi nhạt một tý, bố thông cảm nha. Đáng đời con gái bao lâu không thèm quan tâm trong bếp có những vật dụng gì.
Có mẹ ở nhà, con gái toàn len lén đùn việc dọn rửa bát đũa, lau dọn nhà cửa…cho mẹ. Hôm thì con kêu đau bụng, hôm lại bận học, hôm thì ăn ào ào liền mấy bát cơm rồi đặt bát xuống mâm trước nhất, phóng thẳng lên phòng. Một lát sau, áng chừng mẹ đã dọn dẹp xong mới lò dò…đi xuống. Mà mẹ làm nhanh thật. Bát đĩa gọn gàng, chiếc bàn ăn sáng bóng, bếp dọn tinh tươm như chưa từng có một cuộc nấu nướng nào trước đó…Giờ, vắng mẹ, một mình con loay hoay với bãi chiến trường, nước lạnh lại làm tê cứng hai bàn tay…
Vắng mẹ, nhà cửa của hai bố con như đảo lộn. Sáng sớm, bố dậy, cuống cuồng tìm bộ quần áo công sở. Tìm mãi không thấy đâu, hóa ra chúng vẫn còn còng queo vắt vẻo trên dây phơi quần áo, chưa có ai cất. Chiếc khăn len của con cũng thế, tự dưng không cánh mà bay khỏi mắc áo. Vắt óc mãi mới nhớ ra tối qua đi về muộn, con vứt luôn trên thành ghế sa-lông phòng khách. Giá mà có mẹ, thể nào mẹ cũng thu vén trước khi tắt đèn đi ngủ. Đồ vật ở đâu sẽ về lại vị trí của nó. Giờ, hai bố con, hai người lớn mà sao cứ như đàn kiến vỡ tổ. May mà nhà không có khách, nếu không chắc họ sẽ chết ngất vì sự lộn xộn…
Ngày đầu nghe tin mẹ đi công tác miền Nam, hai bố con nhìn nhau hấp háy mắt. Thế là được trở thành đàn chim xổ lồng rồi. Ngay hôm sau, bố ra lệnh từ nay tối tối, thay vì ở nhà theo “lệnh” của mẹ, hai bố con sẽ đi chơi dạo phố xả láng. Nhưng, chỉ được có một hai bữa, cả hai đều không thấy vui như đã nghĩ. Hai bố con xải bước trên đường, vẫn là khung cảnh ấy, vẫn là những tiếng xe cộ nườm nượp náo động ấy, mà sao thiêu thiếu cái gì rất lạ. Bỗng thèm được nằm nhà, nghe tiếng mẹ nhẹ nhàng nhắc nhở: Con học bài đi.Còn bố thì đừng làm việc khuya quá nhé. Cũng lại thèm bóng mẹ thi thoảng bê đĩa kẹo dẻo, hay nấu bát súp nóng lúc đêm khuya để hai bố con tẩm bổ…Mẹ của con cũng đi làm 8 tiếng như ai, nhưng, chiều về một tay mẹ lèo lái con thuyền gia đình băng băng, như là có sức khỏe của thần tiên vậy.
Cái lồng chim ơi, mẹ mau về đi. Về để cho hai bố lại được tự nguyện nhốt vào trong cái lồng ấy, mẹ nhé.

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010

Chồng là ... cầu chì của đời vợ


Chị cười móm mém: “Từ rày, em thấy cái tích sự của anh rồi. Anh là phương tiện nghe nhìn của dòng họ, là cầu chì của đời em, là xe thồ không thanh toán, thày giáo của con em,..."
Ngày đang yêu, anh là tất cả của chị.
Ngày cưới, chị khóc ròng vì không còn được ngủ với bà và hạnh phúc với anh.
Hết tuần trăng mật, anh phải xỏ giầy đi làm. Cả chiều chị ra ngóng vào trông. Mong anh chóng về, cùng ăn cơm nóng với canh bầu râu tôm do chị tự tay chế biến, theo những hồi ức về tài nấu ăn của mẹ.
Mới tập nấu ăn thì vui như người mới biết đi xe đạp. Đêm không trăng cũng đòi đưa xe ra sân đình tập ngã.
Nấu mãi thì chán. Từ chán chuyển thành gánh nặng chẳng mất bao lâu. Chị tự tay lên lịch theo phép bình đẳng: em nấu cơm, anh rửa bát. Trong khi em bận cắm nồi cơm điện thì anh khoẻ chân chạy ù xuống chợ mua ruốc, giò, thịt lợn quay, dưa hành về đây để em chế biến món ăn. Trước khi đi đừng quên vo gạo giùm em đấy nhé! Nếu ngại thì làm thêm tí bún.
aohaiday.com - Chồng là... cầu chì của đời vợ!
Cho đến ngày có con, chị vẫn thấy anh nhàn, anh vô tích sự. Chị trách: Ngày yêu, anh bảo đời là bể khổ, lấy nhau rồi sẽ toàn là hạnh phúc, chẳng biết khổ là gì mà sao cái thân tôi nay không bằng con ở của cái A, đứa B.
Anh phải lựa lời an ủi, anh đâu nói lấy nhau là hết khổ. Sống với nhau, mỗi người một tay, một chân thì đời đỡ khổ. Nếu trước là bể khổ thì nay chỉ còn là hồ khổ, ao khổ thôi. Vẫn phải lao động mà sống, nếu không là sủi tăm trong cái ao đó đấy em ạ.
Càng ngày chị càng thấy cái sự thừa của anh. Chướng mắt nhất là lúc thấy cảnh sau khi úp bát vào chạn anh vừa quạt vừa đọc báo. Chẳng ngại con giật mình, tỉnh giấc chị hét the thé: “Anh có đi công tác cả tháng cái nhà này vẫn thế. Không phải phục vụ anh tôi tăng không dưới 5 ký”.
Cái giọng chua me thế mà thiêng. Hai ngày sau, anh có lệnh công cán Hải Phòng. Anh trẻ lại như thời sinh viên. Lại gặp bạn bè, lại đi đá bóng. Chị ở nhà chắc cũng toại ước mơ.
Ngày về, nhà anh như bãi chiến trường. Cái cần nằm trên tường thì vương xuống đất. Bát đĩa mỗi nơi vài chiếc kiểu trận địa pháo. Nhà thắp nến tối om vì đứt cầu chì. Con khóc rỉ rả trách mẹ giải toán không ra. Chị gày vì ăn cơm nguội, không canh, không rau, toàn ruốc.
Đúng là nhờ anh, đài lại nói, quạt lại quay, tủ lạnh có đá, tivi lại dự báo thời tiết, con lại giỏi toán, khéo thủ công, nhà lại cơm nóng 3 bữa, lại canh bí râu tôm như hồi mới cưới.
Chị cười móm mém: “Từ rày, em thấy cái tích sự của anh rồi. Anh là phương tiện nghe nhìn của dòng họ, là cầu chì của đời em, là cơm nóng của lòng người, là xe thồ không thanh toán, thày giáo của con em, tiếp phẩm của đơn vị, thiên lôi của hàng xóm, Liên xô của viện trợ, tạo hứng cho thời trang, đối tượng cho trang điểm, thuốc ngủ của phụ nữ…. Từ rày anh đi đứng phải nhìn trước, ngó sau! không khéo dẫm phải gai mùng tơi là hỏng hết tích sự đấy nhé! Thôi em đi rửa bát đây, anh đọc báo đi!”.
Chị dúi vào tay anh tờ báo cũ tháng trước !!!!

Theo Xã luận

Bài đăng ngẫu nhiên